Tải bản đầy đủ

Bài văn hay lớp 9- Đề bài:Em hãy kể về một giấc mơ đẹp nhất của em.

Đề bài: Em hãy kể về một giấc mơ đẹp nhất của em.
Có những hoài bão, có những khát vọng mà ta sẽ chẳng bao giờ
thực hiện được trong thế giới thực tại. Có lẽ, nó chỉ tồn tại trong
giấc mơ có phép màu kì diệu, có nàng tiên, ông bụt, thánh thiện và
hiền lành. Nhưng cũng chính giấc mơ đó sẽ là động lực thúc đẩy
chúng ta thực hiện được khao khát của mình, dù chỉ là một phần
nhỏ nhoi...
Bị choáng ngợp bởi một quầng ánh sáng và âm thanh kì lạ, tôi dụi
mắt tỉnh dậy. Cả căn phòng được bao trùm bởi màu vàng ấm áp
và sáng lấp loáng. Một cô bé rất xinh, cỡ trạc tuổi tôi, mắt cô có
màu xanh và mái tóc vàng óng ả thắt nơ thật gọn gàng. Cô bé nói
một câu bằng tiếng Việt, rất sành sỏi:
- Hãy đi với tôi, tôi sẽ dẫn bạn đến một nơi thật đẹp, rời xa cái thế
giới đầy mâu thuẫn và bất công này !
Tôi ngây người ra, chưa hết bàng hoàng cô bé lại nói tiếp:
- Hãy nhắm mắt lại, bạn có nghe thấy tiếng gió vi vu không? Có
nghe thấy tiếng hát êm dịu, bay bổng không? Đấy. Đó chính là thế
giới của chúng ta.
Tôi làm theo lời cô bé, dần dần khép hai mi mắt lại. Toàn thân tôi
nhẹ hẫng rồi từ từ bay lên giữa không trung. Tiếng piano nhẹ
nhàng hòa quyện cùng tiếng violon réo rắt dẫn tôi đến “xử sở thần

tiên”.
- Chúng ta đang bay sao? – tôi hỏi.
- Đúng vậy, chỉ một lát nữa thôi là sẽ đến, đừng mở mắt ra cho
đến khi tôi bảo bạn.
“Không biết thế giới bạn đó đưa mình tới sẽ như thế nào nhỉ?” –
tôi nghĩ thầm. Một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm cả thân xác.
“Nhưng nếu thế giới đó đẹp như bạn ấy nói thì không có gì đáng
phải lo”. Thường ngày, tôi luôn khao khát sẽ được đi chu du ở
“xứ sở thần tiên” ,sẽ không phải đối mặt với những bài kiểm tra
“khó xơi” và những con điểm kém. Bây giờ, tôi đã thực hiện được,
thật là một hạnh phúc khó có thể diễn tả, tôi cười khoan khoái và
có phần đắc thắng : “Thật là tội nghiệp cho các bạn của mình!”.
- Tới nơi rồi bạn ơi – tiếng nói của cô bạn kéo tôi ra khỏi dòng suy
nghĩ.
Tôi từ từ mở mắt ra, chói mắt vì một luồng ánh sáng mạnh. Rồi
tâm trạng tôi chuyển từ ngạc nhiên, sửng sốt đến vui mừng, hạnh
phúc. Tôi nhảy cẫng lên! Một thế giới được bao trùm bởi toàn màu
xanh. Những thân cây trơ trụi vì bị chặt, những dòng sông đen xì
vì ô nhiễm ở thế giới thực đã được thay bằng những chiếc là xanh
mơn mởn hay dòng nước xanh ngăt, mát rượi. Bầu trời dường
như trong và cao hơn. Không một chút rác hay vết ố bẩn trên
đường phố, tất cả đều sạch sẽ đến từng mi-li-mét.
- Xin tự giới thiệu, mình tên là Mia, đến từ nước Mỹ xinh đẹp, rất
vui khi được làm quen với bạn! – cô bạn khi nãy nói.
(Vì sung sướng quá nên tôi quên bén là phải hỏi tên bạn ấy).
- Mình cũng rất vui, mình là Khuyên, đến từ Việt Nam nhỏ bé
những cũng rất đáng tự hào – tôi đáp lại.
- À, mà sao bạn nói tiếng Việt rành thế !
- Để mình nói cho bạn điều đặc biệt ở thế giới này!. Ở đây, tất cà
các dân tộc trên thế giới, dù da đen, da trắng hay da màu đều nói
chung một thứ tiếng, tiếng Việt, sẽ không còn rào cản ngôn ngữ,
hay bất kì điều gì khác, có thể ngăn cách chúng ta được nữa. Còn
nữa, ở đây, chugns ta sẽ không bị áp lực bài vở nhiều như chúng
ta đã từng. Chúng ta cũng phải học chứ, nhưng ít thôi! Thời gian
còn lại sẽ dành cho việc vui chơi , giải trí và các hoạt động xã hội.
Chúng ta sẽ được tự do làm những gì mình muốn mà không có sự
can thiệp của bố mẹ. Thế lực của đồng tiền sẽ không còn nữa,
không có người giàu, kẻ nghèo. Mọi người sẽ bình đẳng với nhau.
Và điều đặc biệt cuối cùng là chúng ta sẽ trẻ mãi, không bao giờ
già!


- Ồ thế ư! Đây là những điều mình đã mơ ước bấy lâu nay. Mình
tưởng những điều đó chỉ là viễn vông, hoang đường thôi chứ! May
mà có bạn...
- Ôi dào , chúng ta đáng được như thế mà. Thôi lại kia chơi đùa
cùng các bạn đi! Kia là Mulam đến từ Nam Phi, kia là Shinwa từ
Trung Quốc, còn đó là Hoa, cũng là người Việt Nam như bạn ...
“ Đây là đài phát thanh truyền hình......”
Tiếng loa của đài truyền hình vang lên, đã Sáu giờ, đến giờ phải đi
học rồi! Tôi choàng tỉnh dậy, thì ra đó chỉ là một giấc mơ, tôi cảm
thấy có cái gì đó hơi tiếc nuối. Nhưng dù sao đó cũng là một giấc
mơ đẹp, tuyệt đẹp, bởi nó đã giúp tôi thực hiện được niềm hoài
bão của mình , dù có hão huyền hay viễng vông, và điều khiến tôi
thật sự hạnh phúc!
Phạm Nguyễn Ngọc Khuyên
Lớp 9/1 Trường THCS Nguyễn Khuyến Đà Nẵng

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×