Tải bản đầy đủ

Bài thơ về hạnh phúc (Bùi Minh Quốc)

Bài thơ về hạnh phúc
Tưởng nhớ X.Q thân yêu (*)
I
Thôi em nằm lại.
Với đất lành Duy Xuyên
Trên mồ em có mùa xuân ở mãi...
Trời chiến trường vẫn một sắc xanh nguyên
Trời chiến trường không một phút bình yên.
Súng nổ gấp,
Anh lên đường đuổi giặc
Lấy nỗi đau vô cùng làm sức mạnh vô biên
Bước truy kích đạp trăm rào gai sắc
Ôi mũi lê này hôm nay sao sáng quắc
Anh mất em như mất nửa cuộc đời
Nỗi đau anh không thể nói bằng lời
Một ngọn lửa thâm trầm âm ỉ cháy...
Những viên đạn quân thù bắn em, trong lòng anh sâu xoáy
Bên những vết đạn xưa chúng giết bao người.
Anh bàng hoàng như ngỡ trái tim rơi,
Như bỗng tắt vầng mặt trời hạnh phúc
Nhưng em ạ, giây phút này chính lúc.

Anh thấy lòng anh tỉnh táo lạ thường
Nhằm thẳng quân thù, mắt không giọt lệ vương
Anh nổ súng...
II
Hạnh phúc là gì?
Bao lần ta lúng túng
Hỏi nhau hoài mà nghĩ mãi chưa ra
Cho đến ngày cất bước đi xa,
Miền Nam gọi, hai chúng mình có mặt...
Nhớ chăng em, cái mùa mưa đói quay đói quắt
Mỗi bữa chia nhau nửa bát măng rừng
Em xanh gầy, gùi sắn nặng trên lưng
Môi tái ngắt, mái tóc mềm đẫm ướt
Bao dốc cao em cần cù đã vượt
Và mỗi lần ngồi nghỉ, em nhìn anh...
Em nói tới tương lai tươi thắm ngọt lành
Em nói tới những điều em định viết,
Giữa hai cơn đau em ngồi ghi chép
Con sông Giằng gầm réo miên man,
Nước lũ về... Trang giấy nhỏ mưa chan
Em vẫn viết: lòng dạt dào cảm xúc...
Và em gọi đó là hạnh phúc...
Nhớ chăng em ngày mở màn chiến dịch Đông Xuân?
Em lên đường phơi phới bước chân
B52 bom nghìn tấn dội
Kìa dáng em băng rừng bước vội
Vẫn nụ cười tươi tắn ấy trên môi
Thôn Sáu Bình Dương bãi cát sóng dồi
Nắng long lanh trong mắt người bám biển
Giặc mới lui càn khi em vừa đến,
Bà mẹ già kể chuyện chặn xe tăng
Quanh những bờ dương bị giặc san bằng
Đã lại mở những chiến hào gan góc
Những em bé, dưới mưa bom vẫn đi làm đi học
Những vồng khoai ruộng lúa vẫn xanh tràn
Trong một góc vườn cháy khét lửa Napan
Em sửng sốt gặp một nhành hoa cúc.
Và em gọi đó là hạnh phúc...

Như trời biếc gặp mưa xuân
Như chim én say trời
Em mải mê đi, đi giữa bao người
Xuyên Thọ, Xuyên Châu, Xuyên Hà, Xuyên Phú
Những mảnh đất anh hùng quyến rũ
Phút giây đầu đã ràng buộc đời em
Như tự lọt lòng từng biết mấy thân quen
Em nhỏ giao liên, mẹ hiền trụ bám
Cô du kích dịu dàng dũng cảm...
Sông Thu Bồn hằng xáo động tâm tư
Em đã đến tắm mình trên sóng nước...
Sông kể em nghe chuyện đôi bờ thuở trước
Em bàng hoàng kinh ngạc những làng thôn
Và kêu lên khi được thấy cội nguồn
Mỗi sự tích trên đất này thắng Mỹ
Em đã gặp bao anh hùng dũng sĩ...
Đã cùng họ sẻ chia
Cọng rau làng bèo miệng hố bom đìa
Phút căng thẳng khi vòng vây giặc siết
Nỗi thống khổ ngút ngàn không kể xiết
Của một thời nô lệ đau thương!
Em lớn lên bên họ can trường
Giữa bom gào, đạn réo
Em đã thấy được những tâm hồn tuyệt vời trong trẻo
Những con người như ánh sánh lung linh.
Nơi em ra đi giản dị hiểu mình.
Để làm nên những buổi mai đầy nắng
Em bối rối và sững sờ đứng lặng
Vẻ đẹp này em chưa biết đặt tên!
Thức dậy bao điều cao quý trong em
Thức dậy bao điều mới mẻ trong em
Nơi ngọn bút nghe cuộc đời thôi thúc
Và em gọi... đó là hạnh phúc!
III
Em ra đi chẳng để lại gì.
Ngoài ánh mắt cười lấp lánh sau hàng mi
Và anh biết khi bất thần trúng đạn
Em đã ra đi với mắt nhìn thanh thản...
Bởi được góp mình làm ánh sáng ban mai
Bởi biết mình có mặt ở tương lai.
Anh sẽ sống đẹp những ngày em chưa kịp sống,
Sẽ yêu trọn những gì em chưa kịp yêu,
Em trong anh là mùa xuân náo động
Từ phút này càng rực rỡ bao nhiêu...
-1969- (Bùi Minh Quốc)
-------------------
(*) X.Q: Nhà văn Dương Thị Xuân Quý, (vợ của nhà thơ Bùi Minh Quốc) vào chiến trường Khu V
và hi sinh tại huyện Duy Xuyên tỉnh Quảng Nam ngày 08.3.1969.

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×

×