Tải bản đầy đủ

Gi i h n bao cao RL reporting limit

1. Hiệu chuẩn
-

 Một số khái niệm:
Mức hiệu chuẩn thấp nhất LCL (lowest calibrated level): nồng độ nhỏ nhất của chất phân tích
được phát hiện khi hiệu chuẩn hệ thống. Nó có thể được biểu thị theo nồng độ dung dịch trong
mẫu thử hoặc theo khối lượng và không tính đến sự góp phần từ mẫu trắng.

-

Giới hạn báo cáo RL (reporting limit)

-

Mức dư lượng tối đa MRL (Maximum residue level): Trong Quy chế 396/2005 danh sách MRLs
cho các thuốc trừ sâu trong hàng hóa, được thiết lập dựa vào LOQ, với các LOQ được ở đây một
số sự đồng thuận chứ không phải là một giá trị đo.

 Hiệu chuẩn:
Dư lượng dưới LCL, nếu tương ứng với giới hạn báo cáo (RL), nên được coi là chưa được hiệu
chỉnh, và do đó được báo cáo là

- Nếu mong muốn báo cáo dư lượng có thể đo lường dưới RL gốc và tương ứng LCL, phải xác định
lặp đi lặp lại ở mức thấp hơn LCL. Nếu tỷ lệ signal to noise (S/N tỷ lệ giữ tín hiệu chất phân tích
và nhiễu nền) cao hơn 6:1 được thông qua như là LCL.
- Đường chuẩn có ba hoặc nhiều hơn điểm chuẩn, việc tính toán được hiệu chuẩn thích hợp khi
sử dụng giữa điểm thấp nhất và cao nhất của đường chuẩn. Đường chuẩn (có thể hoặc không
thể tuyến tính) nên không buộc phải đi qua gốc. Phù hợp với các chức năng hiệu chuẩn phải
được vẽ và kiểm tra bằng mắt hoặc tính toán các số dư, tránh sự phụ thuộc phi lý trên hệ số
tương quan, để đảm bảo rằng phù hợp là thỏa đáng trong khu vực liên quan đến dư lượng phát
hiện. Nếu dư cá nhân đi chệch bởi hơn ± 20% (± 10% trong trường hợp MRL được tiếp cận hoặc
vượt quá) từ đường chuẩn trong khu vực có liên quan, một chức năng hiệu chuẩn thay thế phải
được sử dụng. Nói chung, việc sử dụng hồi quy tuyến tính trọng số (1 / x) là đề nghị, so với hồi
quy tuyến tính.
- Đơn cấp hiệu chỉnh có thể cung cấp kết quả chính xác hơn đa cấp hiệu chỉnh nếu detector
response có thể thay đổi theo thời gian. Khi đơn cấp hiệu chuẩn được sử dụng, độ đáp ứng của
mẫu nên nằm trong khoảng ± 20% độ đáp ứng tiêu chuẩn hiệu chuẩn, nếu MRL bị vượt qua. Nếu
MRL không vượt quá, đáp ứng mẫu nên nằm trong khoảng ± 50% của các đáp ứng hiệu chuẩn,
trừ khi ngoại suy tiếp tục được hỗ trợ bởi bằng chứng về sự tuyến tính chấp nhận được của đáp
ứng. Chất phân tích được thêm vào để xác định hiệu suất thu hồi ở mức độ tương ứng với LCL,
giá trị phục hồi <100% có thể được tính bằng cách sử dụng hiệu chuẩn điểm duy nhất ở LCL.
Cách tính đặc biệt này được thiết kế chỉ để cho biết hiệu suất phân tích đạt được tại LCL và
không có nghĩa là dư lượng 2. Chất phân tích đại diện
- Nếu có thể, mỗi hệ thống xác định phải được hiệu chuẩn với tất cả các chất phân tích mục tiêu
cho mỗi lô phân tích. Nếu điều này đòi hỏi một số lượng quá lớn của hiệu chuẩn, hệ thống xác
định phải được hiệu chỉnh với một số lượng tối thiểu của chất phân tích đại diện. Sự phụ thuộc
vào chất phân tích đại diện có liên quan với tăng nguy cơ của các kết quả không chính xác, đặc
biệt là sai số âm . Do đó chất phân tích đại diện phải được lựa chọn rất cẩn thận, để cung cấp đủ
bằng chứng cho thấy hiệu suất chấp nhận được thực hiện cho tất cả các chất phân tích khác. Sự
-


lựa chọn phải được thực hiện theo xác suất tìm thấy dư lượng trong mẫu và các đặc tính lý hóa
của chất phân tích tức là chất phân tích có khả năng cung cấp cho các phản ứng kém nhất và
biến động nhất. Các chất phân tích đại diện được hiệu chuẩn trong mỗi đợt phải có ít nhất 15
chất phân tích cộng với 25% tổng số chất phân tích nằm trong phạm vi phân tích của mỗi hệ
thống xác định . Ví dụ, nếu phạm vi phân tích của một phương pháp cụ bao gồm 40 phân tích, hệ
thống quyết tâm phải được hiệu chỉnh với ít nhất 25 chất phân tích đại diện. Nếu phạm vi phân
tích trong hệ thống xác định là 20 hoặc ít hơn, sau đó tất cả các chất phân tích phải được hiệu
chuẩn . Tần số tối thiểu cho hiệu chuẩn của chất đại diện và tất cả các chất phân tích khác được
đưa ra trong Bảng 1.
Bảng 1. Tần số tối thiểu cho hiệu chuẩn

*

áo cáo.
* Các yêu cầu tối thiểu là
(i) ở đầu và cuối của một cuộc khảo sát hay chương trình và
(ii) khi thay đổi tiềm năng đáng kể được thực hiện để phương pháp này.
-

Trong trường hợp chất phân tích đó không phải là một chất phân tích đại diện được phát hiện
trong một mẫu, kết quả phải được xem xét dự kiến cho đến khi hiệu chỉnh (xem đoạn 36-41). Khi
kết quả thăm dò cho thấy rằng một MRL có thể bị vượt qua, hoặc trong trường hợp dư lượng vi
phạm khác, mẫu phải được tái phân tích và đi kèm với hiệu suất thu hồi có thể chấp nhận được
(xem đoạn 67) của chất phân tích phát hiện. Thử nghiệm phục hồi có thể được bỏ qua khi cách
tiếp cận bổ sung tiêu chuẩn như mô tả trong đoạn 47 được sử dụng hoặc khi sử dụng các
phương pháp tiếp cận đồng vị pha loãng với các tiêu chuẩn nội bộ đồng vị có nhãn hiệu được
thêm vào phần phân tích trước khi khai thác, với điều kiện giới hạn báo cáo (RL ) vẫn có thể đạt
được.

3. Hiệu ứng nền và hiệu chuẩn phù hợp với chất nền
-

-

Chất nền (matrix): Nguyên liệu hoặc hợp chất được lấy mẫu để phục vụ cho các nghiên cứu
phân tích, trừ chất phân tích.
Chất nền trắng (matrix blank): Nguyên liệu mẫu có mức chất phân tích liên quan không thể phát
hiện được.
Hiệu ứng nền (matrix effects): các hiệu ứng nền xảy ra nên được đánh giá xác nhận. Nếu các kỹ
thuật sử dụng không hẳn đã thoát khỏi hiệu ứng nền, hiệu chuẩn nên kết hợp với tính toán nền
thường xuyên, trừ khi một cách tiếp cận khác có thể được hiển thị để cung cấp độ chính xác
tương đương hoặc cao hơn.
Hiệu chuẩn phù hợp với chất nền (matrix – matched calibration): Quá trình hiệu chuẩn sử
dụng các chất chuẩn được chuẩn bị trong một chất chiết của một sản phẩm được phân tích
(hoặc của một sản phẩm đại diện). Mục đích là để bù cho các ảnh hưởng của các chất đồng
chiết trên hệ thống xác định. Những ảnh hưởng như vậy thường không thể đoán trước, tuy nhiên
chất nền phù hợp có thể là không cần thiết nếu chất đồng chiết chứng minh là không có những
ảnh hưởng đáng kể.


-

Một cách tiếp cận thực tế thay thế để giảm thiểu hiệu ứng nền trong GC- phân tích là việc sử
dụng " chất bảo vệ chất phân tích" (ví dụ như sorbitol , gama - gulonolactone , deta gluconolactone , 3- ethoxy -1 ,2- propanediol ( ethylglycerol ) ) được thêm vào cả hai các chất
chiết xuất mẫu và các dung dịch hiệu chuẩn ( trong dung môi tinh khiết hoặc trong nền ) để sản
xuất các hiệu ứng nền tương đương . Cách hiệu quả nhất để phủ nhận hiệu ứng nền là hiệu
chuẩn bằng cách bổ sung tiêu chuẩn (xem đoạn 47 và 48 và pha loãng đồng vị với các nội chuẩn
đồng vị có nhãn hiệu được thêm vào bất kỳ lúc nào của các thủ tục trước khi đo)

4. Thêm chuẩn
Thêm chuẩn có thể sử dụng như phương pháp thay thế việc sử dụng chuẩn hiệu chuẩn phù hợp
với nền.
- Đặc biệt được khuyến khích sử dụng thêm chuẩn trong trường hợp chất phân tích vượt mức
MRL hoặc không có blank để chuẩn bị dung dịch hiệu chuẩn matrix-matched.
- Thêm chuẩn là một thủ tục mà trong đó mẫu thử nghiệm được chia làm ba phần (hoặc nhiều
hơn). Một phần được phân tích như sau: một lượng đã biết chuẩn phân tích được thêm vào
phần thử nghiệm ngay trước khi chiết. Lượng chuẩn phân tích thêm vào nên nằm giữa một đến
năm lần lược chất phân tích ước lượng có trong mẫu. Thủ tục này được thiết kế để xác định hàm
lượng của một chất phân tích trong mẫu, có tính đến hiệu suất thu hồi của quá trình phân tích
cũng như hiệu ứng nền. Định lượng chất phân tích có mặt trong mẫu chiết “unspiked”được tính
bằng tỷ lệ đơn giản. Kỹ thuật này giả định như đã biết nồng độ chất phân tích trong mẫu là đã
biết, do đó lượng chất phân tích thêm vào tương tự như hiện diện trong mẫu.
- Nếu nồng độ chất phân tích là hoàn toàn không biết thì cần thiết lập một đường chuẩn với
lượng spike tăng dần. Do đó, xác định nồng độ chất phân tích bằng cách ngoại suy vì thế đường
chuẩn tuyến tính trong khoảng nồng độ thích hợp là điều cần thiết. Kỹ thuật này tự động điều
chỉnh cho hiệu suất thu hồi và hiệu chuẩn.
5. Phương pháp định tính
-

Phương pháp định tính đa dư lượng, đặc biệt là dựa trên MS cung cấp cho ptn hiệu quả
cao phát hiện ra chất phân tích có hàm lượng thấp trong mẫu
Hiệu lực hóa phương pháp định tính đa dư lượng tập trung vào khả năng phát hiện. Giới
hạn phát hiện của một phương pháp kiểm tra định tính là nồng độ thấp nhất mà chất
phân tích có thể được phát hiện trong ít nhất là 95% mẫu.
Một phương pháp định tính nghiêm ngặt không yêu cầu về tuyến tính và hiệu suất thu
hồi. Độ chọn lọc cũng như những phát hiện sai được xác nhận bằng các mẫu unspike (tốt
hơn là mẫu blank)

6. Phương pháp định lượng
Phương pháp định lượng (quantitative method) Một phương pháp có khả năng cho các kết quả,
được biểu thị giá trị bằng số lượng với đơn vị thích hợp, với độ chính xác và độ chụm phù hợp với
mục đích
Phương pháp đa dư lượng, MRM (multi residue method, MRM): Phương pháp thích hợp để xác
nhận và định lượng giới hạn các chất phân tích, thường với một số lượng các chất nền khác nhau.


Phương pháp định lượng phải được kiểm tra để đánh giá độ nhạy, hiệu suất thu hồi, độ
lệch (bias), độ chính xác (accuracy) và giới hạn định lượng ( LOQ )
Giới hạn định lượng (LOQ) [limit of quantitation (LOQ)] Nồng độ nhỏ nhất của chất phân tích có thể
được định lượng. Phổ biến được xác nhận như nồng độ tối thiểu của chất phân tích trong mẫu thử
mà có thể được xác định theo độ chụm (RSDr) có thể chấp nhận (độ lặp lại) và độ chính xác trong
những điều kiện đã cho của phép thử.
Cần ít nhất 5 lần lặp lại để kiểm tra độ lặp lại ở cả giới hạn báo cáo RL (để kiểm tra độ
nhạy của phương pháp), và ít nhất một cấp độ cao hơn, ví dụ như MRL.
Hiệu suất chấp nhận được trung bình cho mỗi hàng hóa đại diện trong phạm vi 70-120
%, với RSDr ≤ 20%. Trong một số trường hợp, đặc biệt là trong phân tích đa dư lượng
hiệu suât <70% vẫn chấp nhận nhưng độ lặp lại RSDr ≤ 20%

IV. Báo cáo kết quả:
Kết quả âm tính (negative result) Một kết quả cho thấy chất phân tích không có mặt ở mức hoặc lớn hơn
mức hiệu chuẩn thấp nhất (xem Giới hạn phát hiện).
Kết quả dương tính (positive result) Một kết quả cho thấy sự có mặt của các chất phân tích với nồng độ
ở mức hoặc trên mức hiệu chuẩn thấp nhất.
Khi kết quả âm tính: cần xem xét hiệu suất thu hồi và LCL của chất phân tích đại diện
Khi kết quả dương tính: tùy theo trường hợp mà cần xác nhận lại.
1.

Khối phổ:

Khối phổ kết hợp với sắc ký là thiết bị để xác định một chất phân tích trong dịch chiết hiệu quả. Nó đồng
thời cung cấp:
i. thời gian lưu
ii. tỷ lệ các ion mass
iii. abundance
yêu cầu:
-

Thời gian lưu so với dung dịch hiệu chuẩn cho phép ±0.5% for GC and ±2.5% for LC
Sai số cho phép của cường độ ion:

Với mục đích quản lý, chỉ các số liệu đã được xác nhận mới được báo cáo, biểu thị như đã được xác
định bởi MRL. Giá trị bằng không phải được báo cáo là nó thấp hơn so với mức hiệu chuẩn thấp nhất,


thấp hơn so với mức đã được tính bởi phép ngoại suy. Nói chung kết quả không được hiệu chỉnh đối với
độ thu hồi, và chúng chỉ có thể được điều chỉnh nếu độ thu hồi khác nhiều so với 100%. Nếu các kết quả
được báo là đã điều chỉnh độ thu hồi, khi đó cả giá trị điều chỉnh và giá trị đo được phải được nêu ra. Cơ
sở của việc điều chỉnh cũng phải được báo cáo. Khi các kết quả phân tích dương tính thu được bằng các
phép xác định bản sao (như trên các cột GC khác nhau, bằng các đầu phát hiện khác nhau hoặc dựa
trên các ion khác nhau của phổ khối) của một phần mẫu thử đơn lẻ (mẫu phụ), giá trị hợp lệ thấp nhất
khu được phải được đưa vào báo cáo. Khi các kết quả dương tính thu được từ phép phân tích nhiều
phần mẫu thử nhiều phần, giá trị trung bình số học của giá trị hợp lệ thấp nhất thu được từ mỗi phần mẫu
thử phải được báo cáo. Nói chung, cần lưu ý đến độ chụm tương đối 20% đến 30%, các kết quả phải
được biểu thị chỉ bằng 2 con số có ý nghĩa (ví dụ: 0,11; 1,1; 11 và 1,1x 10 2). Vì ở nồng độ thấp hơn, độ
chụm có thể nằm trong giới hạn khoảng 50%, giá trị dư lượng nhỏ hơn 0,1 cần được biểu thị chỉ bằng
một con số có ý nghĩa.

-



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×

×