Tải bản đầy đủ

đội tiên phong, bộ tham mưu chiến đấu

Đảng là tổ chức độc lập của giai cấp công nhân
Lực lượng có sứ mệnh thực hiện bước chuyển đó, chỉ có thể là giai cấp vô sản,
bởi vì: Giai cấp vô sản là sản phẩm trực tiếp của nền đại công nghiệp, đại biểu cho một
phương thức sản xuất đang lên, một lực lượng có tính xã hội hóa ngày càng cao, là giai
cấp có tiền đồ rộng lớn nhất, không ngừng phát triển lớn mạnh cả về số lượng và chất
lượng theo đà phát triển của đại công nghiệp, đại biểu cho tương lai, khuynh hướng tiến
bộ của xã hội loài người, còn các giai tầng khác dần suy tàn và tiêu vong; Do gắn liền và
được rèn luyện trong nền đại công nghiệp, GCCN có những phẩm chất tốt đẹp mà các
giai cấp khác không có, đó là: Đại biểu cho lực lượng sản xuất tiến bộ, triệt để cách
mạng, có ý thức tổ chức kỷ luật, có tinh thần đoàn kết giai cấp và đoàn kết dân tộc.
Nhưng họ lại phải đi làm thuê cho giai cấp tư sản, và bị bóc lột nặng nề. Do vậy, họ là
giai cấp duy nhất có lợi ích cơ bản đối lập trực tiếp với giai cấp tư sản, họ kiên quyết đấu
tranh đến cùng để thủ tiêu hoàn toàn chế độ TBCN giải phóng giai cấp, giai phóng con
người khỏi bị áp bức bóc lột và xây dựng CNXH và CNCS. Khảng định điều này
Ph.ăngghen chỉ rõ: “Thực hiện sự nghiệp giai phóng ấy - đó là sứ mệnh của giai cấp
công nhân hiện đại” [1, 393]
Để thực hiện sứ mệnh lịch sử đó, nhất thiết giai cấp công nhân phải ý thức được
sứ mệnh lịch sử của mình, kẻ thù của mình, phải thấy đây là cuộc đấu tranh khó khăn
quyết liệt phức tạp, nếu chỉ dừng ở đấu tranh kinh tế thì không thể đạt được mục đích
cuối cùng, nhất thiết GCCN: Phải tiến lên đấu tranh chính trị nhằm đập tan bộ máy nhà
nước, công cụ bạo lực của giai cấp tư sản, xóa bỏ toàn bộ chế độ chính trị xã hội hiện có,

thay thế chuyên chính tư sản bằng chuyên chính vô sản. Muốn vậy, phải sử dụng lực
lượng của toàn bộ của những người lao động bị áp bức dưới sự lãnh đạo của đội tiên
phong của giai cấp vô sản; Phải có một đường lối chiến lược, sánh lược và phương pháp
đấu tranh đúng đắn; Phải có một đội tiên phong, bộ tham mưu chiến đấu có đủ năng lực
đoàn kết lãnh đạo. Nghĩa là GCCN phải tổ chức ra chính Đảng độc lập của mình, đây là
điều kiện kiên quyết trực tiếp nhất để giai cấp công nhân giành thắng lợi trong cuộc đấu
tranh và hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình. Bởi vì, chỉ có tổ chức ra chính Đảng độc


lập, giai cấp công nhân mới được tổ chức chặt chẽ thống nhất, mới có phương hướng và
biện pháp vận động, tổ chức, lãnh đạo các lực lượng cách mạng trong cuộc đấu tranh
chống CNTB thiết lập CCVS, có tổ chức chính Đảng độc lập của mình mới có thể đưa
cuộc đấu tranh của GCCN từ “tự phát” lên “tự giác”. Khảng định sự cần thiết này,
C.Mác và Ph.ăngghen chỉ rõ: “Trong cuộc đấu tranh của mình chống quyền lực liên hiệp
của giai cấp hữu sản, GCCN chỉ khi được tổ chức thành một chính Đảng độc lập với các
chính Đảng cũ do giai cấp hữu sản lập nên thì mới có thể hành động với tư cách là một
giai cấp, việc tổ chức như vậy GCCN thành một chính Đảng là cần thiết để bảo đảm
thắng lợi của cách mạng xã hội và giành được mục đích cuối cùng của nó là thủ tiêu giai
cấp”[49, 203]. Ngay trong hệ tư tưởng Đức (1845-1846), Mác và ăngghen đã nhấn mạnh
rằng: khái niệm “người cộng sản” có nghĩa là “người gắn bó với một Đảng nhất định”.
ăngghen còn nhấn mạnh thêm: “không có một chính Đảng nào có thể tồn tại không có tổ
chức”
Từ chính thực tiễn đấu tranh cách mạng và hoạt động lý luận của C.Mác và Ph.
ăngghen, thực tiễn PTĐT của giai cấp công nhân cuối thế kỷ XVIII đầu thế kỷ XX đã
cho thấy phong trào diễn ra sôi nổi quyết liệt ở nhiều nước tư bản chủ nghĩa như khởi
nghĩa lyông ở Pháp (11/1831) , phong trào hiến chương Anh (1835), khởi nghĩa công
nhân dệt Xi Lê Di ở Đức (6/1844)... Song kết cục vẫn không giành thắng lợi. Mục đích
các cuộc đấu tranh chỉ xoay quanh đòi quyền lợi về kinh tế như đòi: Tăng lương, giảm
giờ làm, chống cúp phạt... hình thức cao nhất cũng chỉ là các công đoàn. Các cuộc đấu
tranh của GCCN thất bại vì nhiều nguyên nhân, song trước hết và quan trọng hơn hết là
thiếu một Đảng độc triệt để của giai cấp, thiếu một lí luận cách mạng soi đường, thiếu
một đội tiên phong lãnh đạo. Vì thế, các cuộc đấu tranh thiếu tổ chức lãnh đạo chặt chẽ,
thiếu sự phối hợp thống nhất giữa các ngành các vùng và không phối hợp liên kết thống
nhất với các giai cấp khác, GCCN đã trở nên đơn độc và dễ dàng bị giai cấp tư sản dùng
bạo lực đàn áp. Thực tiễn đó khiến cho các nhà hoạt động cách mạng trong PTCN có cái
nhìn sâu sắc hơn về các cuộc đấu tranh của công nhân. Đồng thời, cũng từ thực tế đó,
yêu cầu tổ chức ra chính Đảng độc lập của GCCN trở nên bức thiết. Ph.Ăng ghen chỉ rõ:


“Để cho giai cấp vô sản đủ sức mạnh để chiến thắng trong giờ phút quyết định. Cần phải
- và điều này Mác và Tôi đã chủ trương từ năm 1847- Thành lập một Đảng riêng biệt
khác hẳn với các Đảng khác và đối lập với các Đảng này, một Đảng giai cấp tự giác”. Sở
dĩ cần phải tổ chức ra chính Đảng độc lập, phải có sự lãnh đạo của chính Đảng độc lập
đó là vì: Dù đó là giai cấp triệt để cách mạng, một lực lượng rễ tiếp thu CNXH khoa học
nhất, lực lượng tiên phong của những người bị áp bức bóc lột, nhưng chỉ riêng với lực
lượng của bản thân mình, GCCN cũng chỉ dừng lại ở chủ nghĩa công liên chứ không thể
đi lên CNXH được. Điều đó khảng định rằng để cho GCCN thoát khỏi cái vòng luẩn
quẩn đấu tranh kinh tế và đòi các quyền lợi hàng ngày, để cho PTCN phát triển, nhất
thiết phải có một Đảng độc lập, được vũ trang bằng lí luận cách mạng khoa học, đây là
yếu tố kiên quyết cho mọi phong trào cách mạng. Đặc biệt đối với Đảng cộng sản - đội
tiên phong của GCCN, thì lí luận cách mạng trở thành một nhu cầu, một điều kiện không
thể thiếu trong sự trưởng thành chiến thắng của mình.
Đảng độc lập của GCCN còn là một đòi hỏi khách, từ quy luật ra đời của các
Đảng cộng sản là CNXHKH kết hợp với phong trào đấu tranh của GCCN. CNXHKH do
C.Mác và Ph.ăngghen sáng tạo, là vũ khí lí luận cách mạng được xây dựng trên cơ sở
hiểu biết khoa học, từ tổng kết tri thức nhân loại, và thực tiễn kinh nghiệm trong phong
trào đấu tranh của công nhân. Nó giúp GCCN nhận rõ vai trò sứ mệnh lịch sử của mình,
nhân rõ mục tiêu phương hướng đấu tranh và con đường giành thắng lợi. PTCN mà
nguồn gốc sâu xa của nó là những quan hệ kinh tế TBCN làm nẩy sinh mâu thuẫn giữa
GCCN với cấp GCTS, dẫn đến cuộc đấu tranh của hai giai cấp này, mâu thuẫn càng cao
đấu tranh cành gay gắt. Đó chính là sự ra đời và phát triển phong trào tự phát của công
nhân cùng với sự phát triển tự phát, yếu tố tự giác của phong trào cũng ngày một phát
triển, phát triển tự phát đến một lúc nào đó sẽ tự phát đòi hỏi phải có sự lãnh đạo của
một tổ chức cách mạng có khả năng tập hợp lực lượng toàn bộ giai cấp, vạch ra đường
lối chiến lược, sách lược đúng đắn để dẫn dắt giai cấp giành thắng lợi trong cuộc đấu
tranh chống kẻ thù của mình. Nói một cách khác, tự phát đòi hỏi phải “tổ chức...những
người vô sản thành giai cấp và do đó thành chính Đảng” trước sự đòi hỏi bức thiết của


phong trào tất yếu sẽ xuất hiện một số người cách mạng được vũ trang bằng lí luận cách
mạng, lúc này cũng đang mong muốn sự hiểu biết của mình vào phong trào để đáp ứng
nhu cầu của phong trào.
Vậy phong trào tự phát của GCCN đòi hỏi phải có một lý luận tiên tiến hướng dẫn
để phát triển lên tự giác, mặt khác lí luận CNXHKH đang cần có một PTĐT của quần
chúng để biến lí luận thành hiện. Hai chiều đòi hỏi đó chứng tỏ đủ những điều kiện chín
muồi để có thể kếp hợp CNXHKH với PTCN tự phát của công nhân.Như thế CNXHKH
và PTCN có quan hệ biện chứng, tác động qua lại, thúc đẩy nhau cùng phát triển, mối
quan hệ ấy thể hiện ở chỗ PTCN tìm thấy ở CNXHKH vũ khí lí luận của mình và ngược
lại CNXHKH thấy ở PTCN vũ khí vật chất của mình, dẫn đến sự kết hợp tự nhiên, làm
nên sự phát triển bền vững của hai yếu tố đó và tạo ra sự biến đổi về chất: Một Đảng độc
lập của giai cấp vô sản ra đời, nhân tố quyết định sự phát triển và thắng lợi của PTCN,
của CMVS, là điều kiện kiên quyết để GCCN hoàn thành sứ mệnh lịch sử thế giới của
mình. Chính Đảng của GCCN ra đời là một đòi hỏi tất yếu khách quan của cuộc đấu
tranh giai cấp cần có lực lượng lãnh đạo GCCN thực hiện thắng lợi sứ mệnh lịch sử thế
giới của mình. Như vậy, Đảng là một tổ chức chính trị độc lập, sản phẩm tự nhiên của
cuộc đấu tranh giai cấp, và là đại diện cho quyền lợi của GCCN và nhân dân lao động.
Thực tiễn khi chủ nghĩa Mác ra đời, đặc biệt sau thất bại công xã pari 1871
GCCN đã có sự chuyển biến nhất định trong nhận thức chính trị tư tưởng, bằng chứng là
ở hầu hết các PTCN đều có Đảng độc lập - Đảng XHCN, hay Đảng xã hội dân chủ ra
đời: Đảng xã hội dân chủ Đức(1875), Đảng công nhân Pháp(1879), nhóm giải phóng lao
động lao động Nga(1883), Đảng công nhân độc lập Anh(1893), Điều đó nói lên là những
Đảng này đều thừa nhận những nguyên lí quan trọng nhất của CNXHKH do C.Mác sáng
lập: Như GCCN là lực lượng quyết định trong nhiệm vụ lật đổ GCTS, coi việc giành
chính quyền là mục tiêu trước mắt và lấy việc thủ tiêu chế độ tư hữu, thiết lập chế độ sở
hữu tập thể là điều kiện căn bản giải phong người lao động, thể hiện rõ Đảng là tổ chức
chính trị độc lập của GCCN. Song do chính sự hạn chế của lịch sử, bị chủ nghĩa cải
lương chi phối và bị phân liệt, điều đó cũng chứng minh để GCCN hoàn thành sứ mệnh


lịch sử phải kết hợp chặt chẽ giữa chủ nghĩa Mác với phong trào công nhân, với một
Đảng độc lập triệt để cách mạng. Sau này nhận thức được điều đó Lê-nin đã không
ngừng truyền bá chủ nghĩa Mác vào PTCM và PTCN và khảng định Đảng cộng sản ra
đời, GCCN có một Đảng Mác xít lãnh đạo, PTCN càng phát triển mạnh mẽ hơn, GCCN
ngày càng giác ngộ về giai cấp đầy đủ hơn, mạnh mẽ hơn, từ giai cấp “tự nó” vươn lên
thành giai cấp “vì nó” trở thành một lực lượng độc lập trên vũ đài chính trị.
Là những người trực tiếp sáng lập và hoạt động trong tổ chức cộng sản đầu tiên
của PTCS và CNQT. C.Mác và Ph.Ăngghen đặc biệt quan tâm đến việc xây dựng, củng
cố sự vững mạnh của tổ chức đó. Hai ông đã không ngừng bổ xung, hoàn chỉnh cương
lĩnh, điều lệ, đường lối chiến lược sách lược của Đảng, đồng thời yêu cầu các tổ chức
Đảng và đội ngũ Đảng viên phải chăm lo giáo dục nâng cao trình độ giác ngộ chính trị
cho GCCN, trong GCCN và quần chúng NDLĐ, nhằm thống nhất tư tưởng hành động
trong Đảng, trong GCCN và quần chúng, trong công tác xây dựng củng cố Đảng, Hai
ông đấu tranh không khoan nhượng và nhắc nhở những người công nhân phải tỉnh táo đề
phòng và kiên quyết chống chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, cải lương, xét lại, hữu khuynh hay
tả khuynh.
Như vậy, từ những vấn đề lí luận và thực tiễn trên là cơ sở để nhận thức một cách
đầy đủ tính tất yếu khách quan tư tưởng của C.Mác và ăngghen về nguyên tắc xây dựng
Đảng độc lập của giai cấp công nhân.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×

×