Tải bản đầy đủ

Uoc mo cua ban nhat dinh thanh hien thuc


Ướcmơcủabạnnhấtđịnhthànhhiệnthực
InamoriKazuo

Đánhmáy:Venus
Thựchiệnebook:SBC(TVE)
Hoànthànhebook:02/07/2006
http://www.thuvien-ebook.net
Mụclục
InamoriKazuovới“ƯỚCMƠCỦABẠNNHẤTĐỊNHSẼTHÀNHHIỆNTHỰC”.














LỜINÓIĐẦU
VỀTÁCGIẢ
INAMORIKAZUO
LỜIMỞĐẦU
CHƯƠNGMỞĐẦU
CHƯƠNGMỘT
THỜINIÊNTHIẾUĐACẢM
BỊLAO
NGƯỜITHẦYTẬNTÌNH
NHỮNGTRẬNKHÔNGKÍCHDỮDỘI
VẬTLỘNĐỂMƯUSINH


HỌCTIẾPHAYĐIBÁNHÀNG?






















ÔNTHIVẤTVẢ
THITRƯỢTĐẠIHỌCQUỐCGIA,ĐẬUĐẠIHỌCTỈNH
ÝVỊCỦATÔMỲHAIVẮT
YAKUZA–PHẢICHĂNGCŨNGLÀMỘTCÁCHSỐNG?
CUỘCĐỜIKHÔNGPHẢITOÀNĐIỀUXẤU
CHƯƠNGHAI
ƯỚCMƠSẼTHÀNHHIỆNTHỰC
LÀMVIỆCTẠICÔNGTYTHUALỖ
CHỈCÒNLẠIMỘTMÌNH
CÔNGTYĐIỆNTỬMATSUSHITAĐỂMẮTTỚITÔI
QUYẾTGIỮĐÚNGHẠNGIAOHÀNG
QUYẾTKHÔNGCHỊUTHUAKÉMNGƯỜI
ĐẤUTRANHVỚITƯTƯỞNGBẤTAN
THÍCHTHÚVỚICÔNGVIỆCLUÔNSUYNGHĨSÁNGTẠO
NIỀMVUIHỒNNHIÊNLÀLIỀUTHUỐCBỔTRONGCUỘCĐỜI
THÍCHNƠILÀMVIỆC
SỐNGHẾTMÌNHMỖINGÀY.
CHƯƠNGBA
KHÔNGQUÊNTRIÂNNHỮNGTẤMLÒNGVÀNG
CÂUCHUYỆNTHÀNHLẬPCÔNGTYKYOCERA


QUALÒLUYỆNIBMĐỂTRỞTHÀNHCÔNGTYHÀNGĐẦUTHẾGIỚI














ĐÃCẦUTRỜIPHÙHỘCHƯA?
KHIÊUCHIẾNVỚITẬPĐOÀNKHỔNGLỒNTT
MOBILPHONETHƯƠNGHIỆU“AU”
CỎDẠICŨNGCÓĐỨCHIẾUSINH
HỌCCÁIGÌỞTRƯỜNG?
TẠISAOLẠIMẮNGHỌCTRÒ?
TÁCPHẨMTRONGDỊPNGHỈHÈ.
COITRỌNGTÍNHSÁNGTẠO
KHẢNĂNGSÁNGTẠOCỦANGƯỜINHẬT
HÃYSUYNGHĨVỀMỤCĐÍCHCUỘCSỐNG
CÓDÁMHỌCLẠIHAYKHÔNG?
LÚANGẮNNGÀYVÀLÚADÀINGÀY
HÃYÝTHỨCVỀVẤNĐỀĐẠOĐỨC


KHIÊUCHIẾNVỚITẬPĐOÀNKHỔNGLỒNTT
Năm1983,xuhướngtựdohóangànhviễnthôngdiễnraởNhậtBản,biểuhiệnqua
việctưnhânhóaCôngtyđiệnthoạiđiệntínnhànướcDendenKosha(hiệnnaylàNTT).
Trongbốicảnhđó,tạicuộchọpcủahộiđồngquảntrịCôngtyKyocera,tôiđềnghịcác
thànhviênchấpthuậndựánthànhlậpCôngtyđiệnthoạiDainhiDenden.
Tôiyêucầuhộiđồngquảntrịchophéptôiđượcsửdụng100tỷtrongsố150tỷyên
tiềnvốnmàcôngtyKyocerađãtíchlũyđượckểtừkhithànhlập.
Việcthòchânvàolĩnhvựcthôngtinviễnthôngkhiđóbịcoilàhànhđộngkhiêuchiến
vô vọng với NTT. Nhưng hội đồng quản trị Kyocera chấp thuận đề xuất của tôi - bằng
cáchthànhlậpCôngtyĐiệnthoạiDainhiDenden(hiệnnaylàKDDI).
ỞNhậtBảnthờiđó,côngtynhànướcDendenKoshađộcquyềnthịtrườngđiệnthoại
quốcnội.Vìthế,giácướcđiệnthoạikháđắtsovớimặtbằnggiácướctrênthếgiới.Mọi
ngườiđềuhyvọngvớisựxuấthiệncủacôngtyđiệnthoạimớisẽcósựcạnhtranhvànhư
vậygiácướcđiệnthoạisẽrẻđinhiều.
Nhưngkhôngaidámlậpramộtcôngtyđiệnthoạimớivìmứcđộrủiroquálớnkhi
phải đương đầu với công ty nhà nước khổng lồ Denden Kosha. Chính vì thế, tôi quyết
địnhđứngra“khiêuchiến”.
Mặcdùvậy,trướcmộtđốithủcódoanhsốhàngnămlêntới40.000tỷyên,tổngsố
nhânviên330ngànngười,sởhữuhệthốnghạtầngthiếtbịtừthờiMinhTrịvàmạnglưới
cáp thông tin có ở khắp mọi miền Nhật Bản thì không ai không ngán ngại. Trong khi
Kyocerachúngtôidùđạtđượcsựtăngtrưởngnhanhchóng,nhưngdoanhsốhàngnăm
vàothờiđiểmđómớichỉlà2.200tỷyên,tổngsốnhânviêncũngchỉcó11ngànngười.
Thế mà, chúng tôi lại quyết định lập ra công ty điện thoại mới để cạnh tranh thì chẳng
khácnào“châuchấuđáxe”.Đólàchưakểchúngtôihoàntoàn“mùtịt”vềlĩnhvựcthông
tinviễnthông.ChuyênmôncủabảnthântôilàHóaứngdụng,đươngnhiênlàkẻnghiệp
dưtrongcôngnghệthôngtin.Mộtngườinhưvậylạiđòiđươngđầuvớiôngđộcquyền
nhànướckhổnglồthìcókhácgìĐôngKi-sốtđòivungngọngiáocổlỗđánhnhauvớicối
xaygió.
Trongtìnhcảnhđó,đểbắtđầucôngcuộclớnlaonhưvậythìphảicóýchí,độngcơvà
mụcđíchthậtcaocảmớilaychuyểnđượclòngngười.
Đêmnàocũngnhưđêmnào,tôiluônthaothứctrướckhingủ,tựchấtvấnlòngmình:
Độngcơlậpcôngtyđiệnthoạimớicủamìnhcótrongsángthậtkhông?Tâmđịamìnhcó
thậtsự“thiện”không?Haychỉvìmìnhmuốnchơitrội?Muốnđượclưudanh?Cóthựcsự
vìlợiíchcủangườidânhaychỉlànóimiệngthếthôi?…
Suốtnửanămtrời,kểcảnhữnglúctrởvềnhàsaubữarượutàn,tôivẫncứlặpđilặp
lạitronglòngnhữnglờitựvấnnhưvậy.Chỉsaukhibiếtchắclòngmình,ýchímìnhgây
dựngsựnghiệpnàyhoàntoànvìlợiíchcủangườidân,vìlợiíchcủaxãhộivàkhôngmảy
maydaođộng,tôimớiquyếtđịnhđặtchânvàoconđườngnày.
Quyếttâmcủatôiđượcrấtnhiềunhàkinhdoanhủnghộ.
Năm1984,tôithànhlậpCôngtyĐiệnthoạiDainhiDenden.


Vàchẳngbaolâusau,làngiótựdohóathiếtbịthôngtindiđộng-tứclàđiệnthoại
gắn trên xe ôtô thời đó, và ngày nay là điện thoại di động – tràn tới, tôi đề xuất dự án
“Tiếnthẳngsangđiệnthoạidiđộng”trongcuộchọphộiđồngquảntrịcủaDainhiDenden.



MOBILPHONETHƯƠNGHIỆU“AU”
TừthuởbắtđầukinhdoanhchấtbándẫnvớicáccôngtyHoaKỳ,khiphátminhratổ
hợpvimạchICPackage,tôiđãlinhcảmthấyviệcthunhỏlinhkiệnbándẫntínhcaonâng
caosẽsớmthànhhiệnthực.Tôitintưởngrằngkhôngbaolâunữasẽxuấthiệnloạiđiện
thoạidiđộngkíchthướcnhỏcóthểnằmgọntronglòngbàntay.
Tuyvậy,thờiđóchưacónơinàotrênthếgiớithànhcôngtronglĩnhvựcđiệnthoạidi
động(điệnthoạigắntrênxeôtô).Vảlại,CôngtyDainhiDendencủatôicũngmớiđivào
hoạtđộngổđịnh.Vìthế,kếhoạchtiếnsanglĩnhvựcđiệnthoạidiđộngdotôiđềxướng
hầunhưbịmọithànhviêntronghộiđồngquảntrịphảnbác.Chỉcómộtthànhviênduy
nhấttánđồngkếhoạchcủatôi.Tôinóivớingườiđó:“Khôngaichấpthuậncả.Chỉcótôi
vàanh.Dùvậy,chúngtavẫncứlàm”.Vàthếlàchúngtôibắttayvàoviệcpháttriểnđiện
thoại.Việccungcấpdịchvụđiệnthoạidiđộngau-hiệnKDDIđangthựchiện–đãbắt
đầunhưvậyđấy.
Rốtcuộc,BộBưuchínhcũngcấpgiấyphéphoạtđộngchoCôngtyDainhiDenden
chúngtôi.Lúcấy,ngoàichúngtôiracòncómộtcôngtynữacũngxinBộBưuchínhcấp
phépthamgiavàothịtrườngcungcấpdịchvụđiệnthoạidiđộng.Trướctìnhhìnhđó,bộ
Bưuchínhquyếtđịnhphânchiathịtrườngdànhchocáccôngtymớithamgia–không
baogồmNTT–thànhhaiTokyolàmtrungtâm)vàkhuvựcTokai(lấythànhphốNagoya
làmtrungtâm).Vùngthịtrườngthứhailàcáckhuvựccònlạikhôngthuộcvùngthứnhất.
Chọn vùng thị trường nào trở thành vấn đề thương lượng căng thẳng giữa Dainhi
Dendenvàcôngtymớikia.Bởivìgiữahaivùngthịtrườngcósựchênhlệchrấtlớn.Cụ
thểlàvùngthịtrườngthứnhất,cònđượcgọilà“vùngvànhđaiTháiBìnhdương”nốithủ
đôTokyovàthànhphốNagoya.CácthànhphốlớnnhấtNhậtBảnđềutậptrungởvành
đainàyvàmọinhucầutiêudùngcũngdồncảvàođây.Cóthểnói,vùngthịtrườngthứ
nhấtlàvùngcónhucầulớnnhất.
Lẽdĩnhiên,CôngtyDainhiDendenchúngtôimuốndànhđượcquyềncungcấpcho
vùngthịtrườngthứnhấtnày.Nhưngđốithủcủachúngtôicũngmuốnnhưvậy.Kếtquảlà
chẳngaichịuai.Trướctìnhhìnhấy,tôiphảiđiđếnmộtquyếtđịnhđầykhókhănlàchấp
nhậnnhườngvùngthịtrườngthứnhấtchođốithủ.
Tạicuộchọpnghethôngbáokếtquảthươnglượng,cácthànhviênthamdự-baogồm
rấtnhiềungườiđứngđầucáccôngtyhàngđầuNhậtBản,nhữngngườiđãủnghộvàcùng
góp vốn lập ra Công ty Dainhi Denden – đã nhao nhao đứng lên khiển trách tôi bằng
nhữnglờilẽnăngnề.Họnói:“Cómộtcáibánhbaothìphầnnhânthịtngonlànhanhđể
đốithủcướpmất.Chỉcòncáivỏmàanhcũngmangvềvàbắtchúngtôiphảixơihả?Thế
làthếnào?”.
Tuyvậy,vềsaubằngnhữngnỗlựcquênmình,tôivẫnkiênquyếtchotriểnkhaiCông
tyĐiệnthoạiDiđộngKansaiCellular–sửdụngphươngthứcthôngtinvôtuyến.Chúng
tôiđứnghàngđầutrongsốcáccôngtymớithamgiathịtrường.Tiếnđến,chúngtôicòn
hợpnhấtvớiIDO–chínhlàđốithủđượcnhườngphầnthịtrườngbéobởnhất.Hiệnnay,
với thương hiệu au, chúng tôi đang cung cấp dịch vụ điện thoại di động tuyệt vời cho
ngườitiêudùngNhậtBản.Thươnghiệuđiệnthoạidiđộngaucủachúngtôiđangtranh
đuavịtrínhấtnhìvớithươnghiệudocomocủaNTT.





CỎDẠICŨNGCÓĐỨCHIẾUSINH
QuakinhnghiệmkinhdoanhhaicôngtyKyoceravàKDDI,cómộtđiềutôithường
nóivớicácnhàkhởinghiệptrẻtuổi.Vàtôicũngmuốntruyềnđạtđiềuấyđếnmọibạntrẻ
sẽgánhvácxãhộitrongtươnglai.Đólà,vạnvậttrêncõiđờinàyđềuphảinỗlựchếtmức
đểtồntại.
Nhưnhữngcâycỏdạimọcởvenđường-đếncáitêncũngkhôngđượcngườiđờinhớ
tới–cũngđangnỗlựcđểsống.Nhữngcâycỏdạiấy,tuymọclêngiữavếtnứttrênđường
nhựa,bịthiêuđốtbởicáinóngngàyhè,nhưngnóvẫnnỗlựcvượtquachỗchậtchội,thoát
khỏinóngbỏngđểnởhoa,kếthạt.Mộtnhánhcỏdạicũngbiếtchịuđựnghoàncảnhđể
tồntại.
Thếgiớitựnhiênxungquanhchúngtatồntạiđượccũnglànhờsựnỗlựccủatừng
nhánh,từngnhánhcỏdạimọclêntừkhenứttrênmặtđườngnhựanhưvậy.Độngvật,kể
cảcôntrùngcũngthế.Đểsốngcòn,tấtcảđềuphảinỗlựchếtmình.Nỗlựckhôngphảilà
điềugìđặcbiệtcả.Nỗlựclàlẽđươngnhiênđểtồitại.
Tronghọctập,trongcôngviệcnhiềukhinỗlựcrồimàvẫnkhôngthànhcông.Những
lúcđó,nếuchúngtathửtiếptụccốgắng,cốgắngđếnmứctốiđamàvẫnkhôngthànhthì
sauđócóphảibỏcuộcmớikhôngânhận.
Nhưngnếuđólàkếtquảcủasựnỗlựcnửavờithìthếnàocũngcólúccácbạnphảihối
hậnvàthấtvọng:“Biếtvậymìnhgắngthêmchútnữathìđâuđếnnỗinày”.Khôngcógì
vônghĩabằngcuộcđờicủanhữngngườisuốtđờichỉbiếtcó“lẽra…”hay“biếtthế…”
Trongmọicảnhngộ,dùcóbấtlợiđếnđâuđinữacũngphảinỗlựctốiđa.Tôimuốn
khẳngđịnhvớicácbạn:“Nỗlựctốiđa”làđiềukiệntiênquyếtđểchúngtasốngtồntại
đượctrêntráiđấtnày.
Bấtkểkếtquảlàthếnào,miễnlàcácbạnhãycoitrọngtừnggiây,coitrọngtừngphút,
nỗlựcvànỗlựckhôngngừng…VàđóchínhlàsứcmạnhcủaTựnhiên.



HỌCCÁIGÌỞTRƯỜNG?
“Điềuquantrọngnhấtđốivớitrẻemlàhọccáigìởtrường.Theotôi,cólẽlàhọccách
sángtạo,họccáchnỗlựcvàhọccáchsốnglàmngười.Cácemhãytìmgặpnhữngngười
tốt bày bảo cho mình những điều như vậy. Và hãy mở ra cuộc đời tuyệt vời cho chính
mình.”



TẠISAOLẠIMẮNGHỌCTRÒ?
CóhaichuyệntừhồihọccấpIđếngiờtôivẫncònnhớnhưintrongđầu.
Chuyện thứ nhất xảy ra trong giờ học môn xã hội. Thầy giáo đặt câu hỏi: “Em nào
biết,vìsaogạocủatỉnhKagoshimatalạicómặtởcáctỉnhkháctrênđảoKyushu?”
Thườngngày,cứngồivàolớplàđầuóctôichỉmongsaochóngtatrường,chạyùra
sôngcâucácùngbạnbè.Chẳngmấykhitôichúýnghegiảngbài.Chẳnghiểulàmsao,
hômấytôilạiquantâmđộtxuất,hướnglênbảngnhìnthầygiáo.Vàcâuhỏicủaôngthầy
chuitọtvàotaitôi.Tôithầmnghĩ:“Dễnhưthếmàcũnghỏi”.Tôigiơtayxintrảlời.Thấy
đứa học trò lười học, hiếm khi nào xin phát biểu nay lại giơ tay, thầy giáo ngạc nhiên,
nhưngôngcũngchophéptôi.
Tôiđứngdậyvàdõngdạcnói:“Thưathầy,đólàvìtỉnhtathừagạoạ”.Chưakịpngồi
xuốngtôiđãnghetiếngthầygiáoquát:“Trảlờivớvẩn.Dốtđặc.”Tôibànghoàng,chẳng
hiểuvìsaolạibịmắng.Sauđó,thầygiảithíchmộtthôimộthồirồikếtluận:“Vìtỉnhta
thừagạonênđembánchocáctỉnhxungquanh”.
Nếucâuhỏilà“Emnàobiếtvìsaotỉnhtathừagạo?”thìđãđimộtnhẽ.Đằngnày,câu
hỏilà“Vìsaogạotỉnhtalạicócảởcáctỉnhlâncận?”thìcâutrảlờicủatôi“Làvìtỉnhta
thừagạo”khôngthểnàosai.
Bìnhthường,khôngcóchuyệngìthìtôicũngđãkhôngmuốnhọcrồi.Lạithêmcái
chuyệntôivừakểrađây,khiếnchotâmtrạngtôicàngthêmbuồnchán.



TÁCPHẨMTRONGDỊPNGHỈHÈ.
Mộtchuyệnnữamàtôikhôngsaoquênđượcxảyravàothờichiến,khitôimớihọc
lớpbốn.Nhàtrườngrabàitậpthủcôngtrongdịpnghỉhè.Bạnbètronglớpđềucótác
phẩmcủamình.Cóđứacònđithuthậpcôntrùnglàmtiêubản.Tôithìchẳngnghĩrađược
điều gì. Có muốn vận dụng kiến thức đã học để làm cũng không được, vì tôi hầu như
chẳngđểtâmhọchànhtrênlớp.Mộtýtưởngbấtchợtloélêntrongđầutôi.Thửlàmdụng
cụđochiềucaovậtthểxemsao?Nhữnglúcđichơivớibạnbèsaunúi,vuiđùavớinước
trêndòngsôngnhỏ,đãnhiềulầntôimuốncómộtdụngcụđođộcaođểbiếtcâycổthụ
nàyhaymỏmđáchótvótkiacaotớimứcnào.
Thế rồi, tôi vào rừng chặt tre, ôm cả bó mang về. Tôi thông mắt tre làm ống ngắm
giống như ống kính viễn vọng. Gắn miếng xen-luy-lô vào trong lòng ống và khắc vạch
chuẩn,tiếpđếntôilàmcáigiáđỡbachân,đặtốngtrelêngiávàgắncốđịnh.
Đólàcáidụngcụđođộcaomàtôilàmtrongdịphè.
Cáchđonhưsau:đểdụngcụđocáchvậtthểđịnhđokhoảnghaichụcmét,rồicắm
mộtcáicọccaokhoảngmộtmétbêncạnhvậtthểấy.Sauđóchỉnhốngngắm.Khingắm,
thấyvậtthểtươngđươngvớivạchchuẩnnàotronglòngốngthìsẽsuyrađượcchiềucao
củavậtthểấy.Đólàtôiứngdụngkiếnthứctỷlệđãhọcởtrường.
Tôiđắcýmangtácphẩmđếntrường,trongbụngnghĩthầm:“Đâylàmộtphátminh
quantrọng.Cóthểđođượcchiềucaocủamọivật”.
Thoạtnhìnthìdụngcụcủatôikhôngcógìbắtmắtcả.Chỉlàmộtđoạntre,đượcgắn
trêncáichạcbachânbằngkeodán.Thầygiáomớihỏi:“Cáigìthếnày?”
Tôiđáp:“Đâylàdụngcụcóthểđođượcchiềucaocủabấtcứvậtgìđấyạ.”Thầygiáo
hỏitiếp:“Đonhưthếnào?”.Tôibèngiảithích:“Chỉcầnđặtdụngcụcáchxavậtđịnhđo.
Nhìnquaốngngắmlàbiếtđượcchiềucaocủavậtthểđóạ.”Bấtngờ,cáiốngngắmgắn
với đế ba chân bằng keo bán bong ra, rơi xuống lăn lốc. Cả lớp cười ầm lên, còn tôi
ngượngchíncảmặt.
Tronglúctôiluốngcuốngcầmốngtrelênđịnhgắnlạithìthầygiáobồithêmmộtđòn
nữa.Ôngmắng:“Đồdốtnát.Thếnàymàcũngđòiđochiềucaoà?”Đốivớitôi,nólàtác
phẩmđắcýnhất.Vậymàthầychẳngcầnbiếtđầuđuôisựviệcrasaođãvộidèbỉuchê
bai.Tôitứcquá,chỉmuốnthétlên:“Thưathầy,emđãphảibỏbiếtbaocôngsứcmớilàm
rađượcnó…”
Củađángtội,cái“caotrắckế”tôilàmkhôngthểnàođođượcchínhxácchiềucaovật
thể. Vì muốn đo được thì phải vận dụng toán hàm số, lượng giác. Chứ không chỉ bằng
côngthứctỷlệnhưtôivẫntưởng.Nhưngvìmớihọclớpbốn,chưahọcvềhàmsố,lượng
giácnêntôikhôngbiếtlàchỉdùngtỷlệthìkhôngđođược.
Lẽrathầygiáophảibiếtcáchđộngviênhọctròmớiphải.Nếunhư,lúcđóthầynói
với tôi: “Inamori có tinh thần dám nghĩ dám làm. Tác phẩm của em rất hay. Nhưng nó
khôngthểđochiềucaocủavậtthểđược.Cầnphảicóthêmkiếnthứcvềlượnggiácmới
cóthểlàmđượcdụngcụnày.Khinàolêncấphai,cácemsẽđượchọcnhữngkiếnthức
đó.Tuyvậy,thầycũngkhenngợiem…”thìcólẽtôiđãphấnkhởimàhọchànhnghiêm
chỉnhsẽkhôngphụlòngthầy.


Bâygiờ,nóilạichuyệnnày,tôimuốnnóivớicácthầycôgiáolànếucứvùidậpsự
sángtạovànỗlựccủahọctròngaytừmầmmốngnhưthế,thìkhôngnhữngkhôngkhơi
dậyđượctàinăngtiềmẩnởtrẻem,màcònlàmthuichộttàinăngcủachúng.



COITRỌNGTÍNHSÁNGTẠO
ỞđâytôikhôngđịnhbànvềthựctrạnggiáodụctrongnhàtrườngNhậtBản.Tôichỉ
muốnnhấnmạnhvớicácbạnlàphảicoitrọngtínhsángtạo.
Phầnlớnnhữngđiềumàcácbạnhọcđượcởtrườnglàtiếpthuvàvậndụngkiếnthức.
Bảnthânsựhọcđókhôngphảidở.Đầuóctrẻemtiếpthutríthứcmớinhưbọtbiểnhút
nước.Chúngtrưởngthànhvàvàođờinhờnhữngtrithứccóđượcđó.
Tuynhiên,sẽrấtphiếndiệnnếuđánhgiánănglựccủahọctròmàchỉdựatrênkếtquả
nhữngbàikiểmtraởtrường.Vìnhữngbàithihầunhưchỉnhằmkiểmtraxemkhảnăng
thuộclòngkiếnthứccủahọcsinhđếnđâu.
Phảichăng,vớibảngthànhtíchhọctậploạiưuởtrường,khirangoàixãhộithìcuộc
đờingườiđósẽsuônsẻ?Tôiđánhgiáconngườitrêncơsởcoitrọngkhảnăng,vậndụng
kiếnthứcđãhọcvàocuộcsống-nóicáchkháclàkhảnăngtưduy,sángtạosaukhivào
đời-chứkhôngdựavàobảngthànhtíchtốtxấutronghọctập.
Thuộclòngkiếnthứcmớichỉlàmộtmặttrongnănglựctuyệtvờicủamộtconngười.
Nhưngthuộclòngchưaphảilàtấtcả.Vấnđềlàởchỗvậndụngvôsốkiếnthứcđãthuộc
ấyvàocuộcsốngnhưthếnào?Tứclàđòihỏitínhsángtạo.
Lẽdĩnhiên,tôikhôngcóýchêbainhữngtàinăngthuộcdạngtiếpthutrithức.Nhưng,
theothiểnnghĩcủatôithìtrithứclànhữnggìmàngườitađãbiết.Khôngthểmởrathời
đạimớinếuchỉdựavàonhữngđiềuđãbiết.Cáimàxãhộicầnlàgì?Chínhlàtínhsáng
tạodựatrêntrithứcvàthôngtin.
NướcNhậtBảnsauchiếntranhThếgiớithứhai,nếulùixahơnvềquákhứthìlànước
NhậtBảnkểtừcôngcuộcMinhTrịDuyTân,luônluôntheođuổimộtnềngiáodụcthiên
vềtrithức.Nềngiáodụcđótuykhôngsảnsinhrađượcthiêntài,nhưngcũngđàotạora
đượcnhiềungườiưutú.TrêncơsởtiếpthutrithứcÂu-Mỹ,nềngiáodụcđóđãđóngvai
tròtolớntrongviệcnângcaomặtbằngdântrítrênkhắpđấtnướcNhậtBản.
Nhìn lại quá trình học tập của bản thân mình trong những năm tiểu học, trung học,
trunghọcphổthôngvàđạihọc,tôicũngthấyrấtrõđặcđiểmcủanềngiáodụcNhậtBản
trong thời gian qua. Đó là buộc học sinh phải ganh đua nhồi nhét kiến thức càng nhiều
càngtốtvàđánhgiánănglựchọcsinhtheotiêuchí“họcthuộclòng”.
Nhưngthờiđạisắptớicólẽsẽkhôngcóchỗchomộtnềngiáodục“bắtchướcngười”,
hoặchọctheongườiđitrước.Màthờiđạimới-mộtthờiđạikhôngthểdựbáotrướcđiều
gì–đòihỏiphảicómộtnềngiáodụcđặttrọngtâmvàoviệcdạychongườihọcbiếtcách
vậndụngtrithứctrongcuộcsốngnhưthếnàovàđánhgiánănglựccủahọcsinhtheotiêu
chíấy.



KHẢNĂNGSÁNGTẠOCỦANGƯỜINHẬT
Tôiđangđiềuhành“QuỹInamori”
Hàngnăm,QuỹInamoritổchứctraotặnggiảithưởngquốctế-GiảithưởngKyoto–
chonhữngnhàkhoahọcxuấtsắc.CôngtyKyotocủachúngtôipháttriểnđượcnhưngày
naylànhờcônglaocủabiếtbaongườitrongxãhội.Làngườinắmgiữphầnlớncổphần
củaCôngtyKyoto,tôicóđượcmộttàisảnkhổnglồkhôngthểngờtới.Đểtỏlòngbiếtơn
vớiđời,đểtrảơnchođời,tôiquyếtđịnhlậpraGiảithưởngKyoto.Tínhđếnnăm2004,
GiảiKyotovừatròn20tuổi.
GiảiKyotodànhchobalĩnhvực:KỹthuậtCôngnghệTiêntiến,KhoahọcCơbản,và
Tưtưởng-Nghệthuật.Ngoàira,khibìnhxétgiải,thìngoàikhảnăngchuyênmôn,chúng
tôicònchútrọngtớinhâncáchcủacácứngviên.GiảiKyotogồmmộttấmHuychương
gắn hồng ngọc và ngọc bích lấp lánh do công ty chúng tôi chế tác. Đi kèm với Huy
chươnglàmộtkhoảntiềnmặttrịgiá50triệuyên.
TrongsốcácgiảithưởngquốctếtrênthếgiớithìGiảiKyotodotôiđềxướnglàgiải
thưởng được đánh giá cao không thua kém giải Nobel. Các nhà khoa học trên thế giới
thuộcđủmọilĩnhvựcđềumongướcđoạtđượcgiảinày.
Quátrìnhlựachọnngườiđoạtgiảiđượctổchứcrasao?Hàngnăm,bantổchứcgiải
thưởnggửihàngngànthưđềnghịgiớithiệuchocácchuyêngianổitiếngcủatừnglĩnh
vựcởNhậtBảnvàkhắpnơitrêntoànthếgiới.Ngườitagiớithiệucácứngviênchobantổ
chức.Cácứngviênđượcxétchọnquababước.BướcbìnhchọncủaỦybanChuyênmôn.
BướcbìnhchọncủaỦybanThẩmtra.VàbướcbìnhchọncủaỦybanTraoGiảiKyoto.
Babướcbìnhchọnnàythườngmấtcảnămtrời.Cuốicùnglàviệcquyếtđịnhngườiđoạt
giải.
Từtrướctớinay,hầuhếtcácnhàkhoahọcđượcGiảiKyotođềulànhữngngườicókết
quả nghiên cứu đầy sáng tạo và đi trước thời đại. Nhưng hầu hết người được Giải lại
khôngphảilàngườiNhậtBản.NgườitathườngnghĩGiảiKyotolàgiảithưởngcủaNhật
BảnthìđươngnhiênđasốngườinhậngiảisẽphảilàngườiNhậtBản.Nhưngtrênthựctế,
vớiviệcxétchọncôngbằng,ngườiđượcnhậngiảiphầnlớnlàngườiMỹvàngườicác
nướckhác.
ChỉcầnnhìnvàokếtquảtuyểnchọncủaGiảiKyoto,tôinhậnthấyvớinềngiáodụcở
NhậtBảnnhưhiệnnaythìkhólòngnuôidưỡngđượctínhsángtạotronghọcsinh.Các
nướcÂu-Mỹ,nhấtlàMỹ,đangsảnsinhranhữngtàinăngkiệtxuấtđếnmứcsovềtính
sángtạothìNhậtBảnkhônglàgìcả.ThựctếlàcácgiáosưhàngđầuNhậtBảntrongỦy
banThẩmđịnhvẫnthườngnóivớitôi:“MộtsựthựcđángbuồnlàngườiNhậtBảnchúng
takhôngthểsosánhđượcvớingườiMỹvềkhảnăngsángtạo.”



HÃYSUYNGHĨVỀMỤCĐÍCHCUỘCSỐNG
Theotôithấy,trẻemởMỹđượchưởngmộtnềngiáodụchướngvàopháttriểnnhân
tínhhơnnhiềusovớitrẻemNhậtBản.TrẻemởMỹđượctựdopháttriểnchođếnhếtcấp
ba. Thời gian từ cấp một cho đến hết cấp ba là khoảng thời gian mà trẻ em Mỹ có thể
thongthảsuytínhvềmụctiêucuộcđờimình.Nóicáchkhác,đólàthờigianchochúng
suynghĩvềnguyệnvọng:Lớnlênmìnhsẽlàmgì?
Saukhixácđịnhđượcmụctiêu“mìnhsẽlàmgì”,chúngbướcchânvàođạihọcvàbắt
đầuthuthậpmộtcáchquyếtliệtnhữnghọcvấncơbảncầnthiếtchoviệcđạtmụctiêuđã
định.Thựctếcũngchothấy,sinhviênMỹnàocũngđềucóýthứcrõràngvềmụcđích
cuộcđờivàtậptrungtiếpthunhữngtríthứcliênquantớimụctiêuđó.
Vềđiểmnày,trongcáctrườnghọcởNhậtBản,khôngainóirõràngchocácembiết
quá trình học phổ thông là quá trình để các em xác định mục tiêu trong cuộc đời mỗi
người.
Tuyvậy,đứngtrướcngưỡngcửacuộcđời,họcsinhnhấtthiếtphảicócơhội,phảicó
thờigianđểsuynghĩvềkhảnăngcủamìnhtrướckhibướcvàođời.Chúngphảitựđặtra
chomìnhnhữngcâuhỏivàphảiđượcgiúpđỡđểtựtrảlời:Mìnhsẽlàmgì,sẽtrởthành
conngườithếnào?Cuộcđờimìnhnênnhưthếnàothìtốt?…
Trêncơsởýthứcrõmụctiêucủamình,bướcsangthếkỷ21,tínhsángtạocàngtrở
nêncấpthiếtđốivớiNhậtBản.BởivìnếusovớiHoaKỳ,NhậtBảnlàmộtquầnđảo,và
khôngđượcthiênnhiênưuđãichomộtchúttàinguyênnàocả.
Cho tới nay, Nhật Bản đã thành công đưa trên việc tiếp thu thật nhiều tri thức, vận
dụngtrithứcđểpháttriểncácngànhkỹthuậtcao,sảnxuấtloạtcácsảnphẩmcôngnghiệp
tuyệtvờinhấtthếgiớivớigiáthànhrẻvàxuấtkhẩusangcácnướckhác.Nhưngtừnayvề
sau,ngànhchếtạoNhậtBảnchắcchắnphảididờicáccăncứsảnxuấtsangcácnướcđang
pháttriểnđểhạchiphísảnxuất.Vàkhiđó,ởNhậtBảnchỉcònlạimộtthứtàisảnduy
nhất,đólànguồnlực.Vìthếvấnđềtốiquantrọnglàphảilàmthếnàođểsửdụngmột
cáchnăngđộngvàsángtạonguồnnhânlựcnày!
Điềutôilolắngnhấtlànếunềngiáodụccứcảntrởtínhsángtạocủalớptrẻnhưhiện
nay,thìđếnmộtlúcnàođó,NhậtBảnsẽtrởthànhmộtđấtnướcgồmtoànnhữngngười
khôngbiếtvậndụngtrithứcvàoviệcgìcả.
Bâygiờvẫncònkịp.Tôimongcácbạnphảilưutâm,phảiýthứcrõràngvàphảiphát
huymạnhmẽkhảnăngsángtạocủabảnthânmình.
Tôicũngmongcácnhàgiáo-nhữngngườidẫnđườngcholớptrẻ-hãythựcthimột
nềngiáodụcnângcaotínhsángtạocủahọcsinh.
KhisuynghĩvềtươnglaicủaNhậtBản,từđáylòngmình,tôihyvọngchúngtasẽ
nuôidưỡngđượclớptrẻtrởthànhnhữngconngườipháthuyđượctínhsángtạomộtcách
tuyệtvời.



CÓDÁMHỌCLẠIHAYKHÔNG?
Ởtrườnghọcthườngcóđủloạihọcsinh,cóemhọcgiỏi,cóemhọckém.Tôivốnlà
đứakhônghứngthúhọchànhngaytừnhữngnămtiểuhọc.Bàitậpvềnhàtôicũngchẳng
buồnngótớichứđừngnóigìtớiôntậphoặcchuẩnbịbàitrướcgiờlênlớp.Vìtôimải
chơinênkếtquảhọctậpghitrongsổliênlạcvôcùngkémcỏi.
Nhưngkhilêncấphai,tôibắtđầunghiêmtúchọctập.Tôihọclạikiếnthứccơbảncủa
môntoán–mônmàtôidốtnhất-từchươngtrìnhlớpbốn.Bởivìkhôngthểxâycănnhà
vững chắc nếu nền móng yếu. Vun đắp nền tảng cơ bản là quá trình học tập âm thầm,
thườngkhiếnhọctròchánnản.Hơnnữa,chắckhôngítbạncườitôichỉvìthấytôilênhọc
cấphairồimàvẫnphảihọclạikiếnthứctoánlớpba.
Tuy nhiên, tôi thường tự hỏi tại sao mình không thích môn toán? Khi hiểu rõ là vì
hổngkiếnthứctừnhữngnămcấpmột,tôiquyếttâmhọclạitừđầu.Nhữngthayđổisau
nàycủacuộcđờitôicóthểnóichínhlànhờviệchọclạimôntoántừđầunhưvậy.Trên
thựctế,từmônhọcbịtôighétnhất,môntoántrởthànhmônsởtrườngcủatôi,làcơsởđể
tôitheohọcđạihọckhoatựnhiên.Vềsau,nócònliênquantớicảviệclậpraCôngty
Kyocera–chuyêntạorakỹthuậtcao.



LÚANGẮNNGÀYVÀLÚADÀINGÀY
Conngườitacũngcóhailoại,giốngnhưcâylúangắnngàyvàcâylúadàingàyvậy.
Nghĩalàcóngườipháttriểnnhanh,cóngườichậmpháttriển.Trongquátrìnhhọctậpở
trường,ngườithuộcloại“lúangắnnày”thườngđạtthànhtíchtốtngaytừđầu.Cònngười
thuộcloại“lúadàingày”,tronglúcngười“lúangắnngày”đãcókếtquảtốtthìmìnhvẫn
chưapháthuyđượcđầyđủkhảnăng,vẫncứlẹtđẹtsaungườita.
Tôichorằng,việchổngkiếnthứccơbảntừlớpdướidẫntớitìnhtrạngdùcóchămchỉ
họctậpởlớptrênnhưngvẫnkhôngtheokịpchươngtrình.Bảnthântôi,tuyđãlêncấphai
nhưngvẫnquyếtđịnhhọclạitoáncấpmộtcũngdoxuấtpháttừsuynghĩmìnhthuộcloại
lúadàingày,nếuquyếttâmhọclạinộidungchươngtrìnhcấpmột,thìthànhtíchhọctập
vẫncảithiệnđược.
ỞMỹ,ngaycảởbậcđạihọc,ngườitavẫncóchươngtrìnhdạylạichonhữngngười
thuộcloạilúadàingày.
Trong khi đó ở Nhật Bản, con đường phát triển hầu như được quyết định ngay từ
nhữngnămcuốicấphaidựatrênbảngđiểmtổngkết.Nếtlàtôithìtôisẽnóivớiemhọc
sinhrằng:Đừngvộinảnlòng.Hãynỗlựctừbâygiờvàsẽkhôngbaogiờlàmuộncả.
Trongsốcácbạn,cólẽcũngcónhiềungườichánnảnvìchorằngcócốcũngkhông
kháđược.Tôinghĩhơikhác.Cácbạnthửxemlạimìnhxem:cóbịhổngkiếnthứckhông?
Vàhổngkiếnthứcnămnào?Khiđãbiếtrõ,thayvìdằnvặttrăntrở,cácbạnhãyhọclại
kiếnthứccơbảnxemsao.
Cũngcóbạnsẽchorằngcònthờigianđâuđểhọclạinữa.Nhưngchínhnhữngnỗlực
âm thầm đó sẽ ra hoa kết quả sau này. Cuộc đời tôi, nhờ học lại kiến thức cơ bản nên
thànhtíchhọctậpđượccảithiệnvàtạoraconngườitôinhưngàynay.
Cácbạntrẻ-nhữngngườisẽgánhvácxãhộitươnglại-nếuquyếttâmbắtđầutừbây
giờthìsẽkhôngbaogiờmuộn.Chodùphảiđiđườngvòng,nhưngtôivẫnmuốnkhuyên
cácbạnhãytrởvềvạchxuấtphátvàlàmlạitừđầu.



HÃYÝTHỨCVỀVẤNĐỀĐẠOĐỨC
Cómộtvấnđềmàtrongquátrìnhhọctập,tôimongcácbạntrẻđừngbaogiờquên.Đó
lànângcaonhântínhtrongbảnthânmình.
Tôisẽtrìnhbàycụthểhơnởđoạnsau.Trướchếttôimuốnnóivớicácbạn:Nhậnxét
cógiátrịnhấtvềmộtngườilà“Ngườiđóbảntínhtốt”,“Conngườiđótốt”.Nhântínhcòn
quantrọnghơncảviệccókiếnthứchaycótínhnăngđộng,sángtạotrongmỗicánhân.
Tôinghĩcácbạnđanggiaiđoạncắpsáchđihọcđềubiết:khôngnơinàokhóchịuvà
bấtanhơnởlớphọcnếutronglớpcónhữngkẻchuyênănhiếp,bắtnạtbạnbè.Ngoàixã
hộicũngvậynếuđâuđâucũngchỉthấynhữngkẻcứmởmiệngralànóixấungườikhác.
Ngược lại, nếu ở trường học cũng như ngoài xã hội toàn những người tốt, luôn có tinh
thầngiúpđỡtươngtrợlẫnnhauthìaiaicũngđềuvuivẻhọchànhvàlàmviệc.Tôimuốn
cácbạnhãyphấnđấutrởthànhnhữngngườitốtnhưvậy.
Tôihyvọng,sẽcórấtnhiềuemnghetheolờikhuyêncủatôi,tựmỗiemsẽcốgắng
rènluyệnsứcsángtạo,nângcaotínhsángtạo.
Nhưngnếuchỉbiếtnỗlựcđểpháthuytínhsángtạochoriêngmình,chỉbiếtlàmtheo
ýthíchcủamình,khôngđoáihoàitớingườixungquanhthìcuộcđờicũngsẽkhôngxuôi
thuận.Tôimuốnnhấnmạnhrằng:songsongvớinhữngnỗlựccánhâncònphảinângcao
thêmnhântínhởbảnthânmìnhnữa.
Muốnvậy,cầnphảihọcmộtthứnữa.ĐólàhọcĐạođức.
Ởcáctrườnghọchiệnnay,hầunhưkhôngcógiờhọcGiáodụcĐạođức.Vàcảtrong
sinhhoạtthườngngày,chúngtacũnghiếmkhinghethấyhaitừĐạođức.Phảichăngvìdị
ứngvớitừnàyhaysaomànhiềungườimuốntránhnó?Trênthựctế,tôicảmthấycácbạn
trẻhiệnnayphầnlớnđềukhôngdànhthờigianđểsuynghĩvềĐạođức,kểcảtrênphương
diệncánhân.
NhưngtôichorằngngaytừbâygiờviệcnghiêmtúcxemxétlạivấnđềĐạođứctrở
thànhvấnđềrấtquantrọngđốivớinướcNhậtBảnsaunày.
Bởivì-cứnhìnlạilịchsửlàthấyrõ-bấtkỳmộtquốcgianào,mộtxãhộinàonếuý
thứcvềđạođứccủangườilãnhđạo,củangườidânsinhsốngởđóbịxaonhãngthìắthẳn
đấtnướcđó,xãhộiđósẽđiêutàn,trịanrốiloạnvàsứcmạnhcũngmất.Ngượclại,nếuý
thứcvềđạođứccủamọingườiởđócaothìchodùtrongmộtthờiđiểmnàođấy,đấtnước
đócònnghèonànvềkinhtếnhưngnhấtđịnhsẽpháttriểnmạnhmẽtrongtươnglai.
NhậtBảnhiệnđangđứngtrướckhúcquanh.
Từmộtnướcbạitrận,đổnátsauchiếntranh,nhưngnhờtinhthầnhợplựcvàlàmviệc
quên mình của mọi người dân nên Nhật Bản đã tạo ra bước phát triển kỳ diệu. Nổi bật
nhấtlàvềkinhtế.Trênlĩnhvựcxehơihayđiệnmáygiadụng,cácxínghiệpNhậtBảnđã
tạoranhữngkỹthuậtvàsảnphẩmtuyệtvời,gópphầntolớnvàosựpháttriểnkinhtếtoàn
cầu.NhữnglinhkiệnđiệntửcótínhnăngcaodoNhậtBảnchếtạovàcungcấpcũngđang
gópphầntolớnvàocôngcuộctạoraxãhộithôngtinhoácaođộ,xãhộiđiệntoán.
Ngoàira,cùngvớipháttriểncủangànhcơkhíchếtạothìcácngànhcungcấpdịchvụ
nhưtíndụngvàlưuthôngcũngtrưởngthànhvượtbậc.


Từmộtnướcbạitrận,nhờsựnỗlựcnghiêmtúcvàquênmìnhcủamọingườidânnên
NhậtBảncóđượcnhữngbướcpháttriểnnhảyvọtvềkinhtếtớimứccảthếgiớiphảitrầm
trồthánphục.Hiệnnay,tuylàmộtquầnđảonhỏbénhưngNhậtBảnđãtrởthànhcường
quốckinhtếđứngthứhaitrênthếgiới.
YếutốmangđếnsựpháttriểnởNhậtBảntrongthờigianqua,khôngcógìkhácngoài
đứctínhcầncùchịukhó,tinhthầnvươnlêntrongtừngngườidânNhậtBảntrêncơsởnền
tảngĐạođức.



KHÔNGĐƯỢCĐỂĐẤTNƯỚCĐIÊUTÀN
VậythìĐạođứclàcáigì?TheosuynghĩcủatôithìĐạođứclàchuẩnmựcxétđoánđể
ngườitaphânbiệtđượcđiềutốt,điềuxấutrongcuộcsống.
Nhờcólòngnhiệthuyết,lòngkiênnhẫn,ýchívươnlênvàsứcchịuđựngđượcthúc
đẩybởinhữngsuynghĩđúngđắnmangtínhngườicủangườilaođộng,nênnướcNhậtbại
trậntrongchiếntranhđãhoàntấtviệckhôiphụclạiđấtnướctrêncơsởngànhchếtạosử
dụngkỹthuậtsiêuviệt.
Dùcósứcmạnhkỹthuậtđếnmấy,nhưngnếuconngườisửdụngkỹthuậtấykhôngcó
lươngtâmđạođứcthìlàmsaocócảnhaiaicũngđổmồhôisôinướcmắtlàmviệcquên
mìnhđược.Vànhưthếcũngđồngnghĩavớiviệckhôngthểthắngtrongcuộccạnhtranh
trêntrườngquốctế.
ĐiềutôivôcùnglolắnglàtrongnềngiáodụckểtừsauChiếntranhThếgiớithứHaiở
NhậtBản,ngườitađãkhôngdạychotrẻemnhữnggìthuộcvềLuânlý,thuộcvềĐạođức
-trụcộtnângđỡsựpháttriểncủaNhậtBản.Tôinghĩrằngđiềuđó,chínhlàhậuquảnặng
nềmàcuộcchiếntranhdùđãkếtthúccáchđâycảnửathếkỷvẫncònđểlạiởNhậtBản.
TrongxãhộiNhậtBảnhiêntại,nhữngtộiáctrướckiakhôngaicóthểtưởngtượngnổi
thìnayxảyrahàngngày,tộiphạmtrongtầnglớpthanhthiếuniênngàymộttăng,xãhội
đangđivàoconđườngđiêutàn.Tôichorằngđólàvìtrongkhigiàulênvềkinhtếthìtinh
thầncủangườiNhậtBảnđangngàymộtnghèođi.Cáitạonênsựphongphúvềmặttinh
thầnchínhlàĐạođức.
Tiêuchuẩnđểphânbiệtđiềutốt,điềuxấulànềntảngcănbảncủaĐạođức.Nóbắt
đầu từ những việc rất đỗi bình thường đối với con người ta – không được làm điều ác,
điềuxấu.Thếmàởtrườnghọc,ởgiađình,nhữngquytắcsốngcơbảnvớitưcáchlàcon
ngườinhưvậycũngkhôngaidạy,ngườitatiếptụclẩntránh.Nếuthếthìcólẽkhôngbao
lâunữa,haitừĐạođứcsẽtrởthànhnhữngtừchết.Trongmộtxãhộinhưvậy,ýthứcvề
cáithiện,cáiáctrongmỗiconngườisẽmấtđi.Khiđó,xuấthiệnđầyrẫynhữngkẻchuyên
cướpbóc,giếtngười–màtrướcđâyaicũngbiếtđólàđiềuácthìgiờđâynhiềungườilại
làmngơ:ôidào,chuyệnbìnhthườngấymà,cógìđâuphảilolắng.Tôilorằng,cứtheođà
nàythìxãhộisẽbiếnthànhđịangục.
Ngayđếnthếgiớiloàivậtcũngcòncócácquytắcrõràng.Đólàtrítuệtựnhiênđã
hìnhthànhsaubiếtbaotriệunăm.Đếnloàithúcũngcònhiểuđượctheobảnnăng,rằng
nếuviphạmcácquytắcấythìbảnthânchúng,concáichúngkhólòngtồntạinổi.
Trongxãhộiloàingườinếuchúngtakhônghọcvàkhôngbảovệnhữngquytắctối
thiểuthìtừngcáthểconngườisẽlàmtheoýthíchbừabãicủamình.Mộtkhiđãrơivào
tìnhtrạngấythìxãhộicàngngàycàngđiêutàn,môitrườngxãhộivàmôitrườngtựnhiên
đềuxấuđivàđếnmộtlúcnàođó,nhânloạisẽđứngtrướcnguycơtồnvong.
Vídụ,cứcholàđãbắtđầulạiviệcGiáodụcĐạođứctừbâygiờthìđểmộtđứatrẻ
trưởngthànhcũngphảiđợimấthaimươinăm.Trongthờigianchờđợiđó,nếuđạođức
của người Nhật Bản có mỏng dần đi, thì tôi cũng không lo sợ lắm. Nhưng đã đến lúc
khôngthểchậmtrễthêmđượcnữa.



MONGMUỐNTRỞTHÀNHNGƯỜICÓÍCH
Vậy,cácbạn-nhữngngườiđọccuốnsáchnày–cácbạnnhậnthứcrasaovềvấnđề
Đạođức?
Nói tới Đạo đức thì người ta thường liên tưởng ngay tới một cái gì đó vừa nghiêm
khắcvừacứngnhắc.NhưngthứĐạođứcmàtôisuynghĩvàtrìnhbàyởđâylàthứĐạo
đứcrấtđơngiản,hãychỉlàmviệctốt,đúngvớitưcáchmộtconngười,đượcbiểuhiện
quanhữngsuynghĩvàhànhđộngrấtđươngnhiên,vốnphổbiếnởbấtcứđâutrênthếgiới
này.Vídụnhư“khôngdốitrá”,“phảithànhthật”.“khônglàmảnhhưởngtớingườixung
quanh”,“cólòngtốtvớimọingười”.Chínhvìđólànhữnggìcơbảnnhấtcủaconngười
nênnhiềungườicoiđólàtiêuchuẩnphânbiệtgiữathiệnvàáctrongbảnthânmình.Vả
lại,vìđóchínhlàthứĐạođứcbộctrựcvàtựnhiên,nênnósẽtrởthànhtiêuchuẩnĐạo
đứccósứcbaodungmàởđâucũngchấpnhậnđượctrongthếkỷ21này.
Vídụ,chàngthanhniênnhìnthấymộtcôgáixinhđẹp,tronglòngliềnnảyrasuynghĩ
“Giácôấyđểýtớimìnhthìhaybiếtmấy”.Suynghĩcủaanhtalàmộtthứtìnhcảmhết
sứctựnhiêncủaconngười,vậymàtrướcChiếntranhThếgiớithứhai,ởcáctrườnghọc
NhậtBản,tronggiờGiáodụcTuthân,ngườitađãcoisựluyếnáinhưthếlàmộtthứtình
cảmđộchại.TôinghĩrằngGiáodụcTuthântheocáchđókhôngthểcoilàgiáodụcĐạo
đứctheonhântínhcủaconngườiđược.Lẽra,tínhluyếnáicótácdụngnângcaobảnthân
phảiđượcthừanhậnlàĐạođức.
Điềuquantrọngđặcbiệttronglươngtricósẵnởconngườitừxưatớinaylàluônsuy
nghĩvìngườikhác.Thếgiớingàynaycầnnhữngthứđạođứcnhư“muốnlàmđiềugìcó
íchchongườixungquanh”,“muốnlàmgìđóchongười,chođời”.
Lẽdĩnhiên,dùcótấmlòngthôngcảmvớinỗiđaucủangườiđờihoặcvìlợiíchxã
hội,nhưngnhiềukhingườitakhôngthểlàmtheoýnguyệnngayđược.Tuyvậy,vấnđề
mấuchốtlàkiêntrìtheođuổiýnguyệnđó.Nếunỗlựcthựchiệnýnguyện“muốngiúpích
chođời”thìnhấtđịnhsẽđếnmộtngàyýnguyệnđósẽtrởthànhhiệnthực.
Tôimuốncácbạntrẻ-nhữngngườigánhvácthếgiớisaunày–hãyxácđịnhlýtưởng
chomình,hãyhướngtớinóvàhãynỗlựcthựchiệnlýtưởngđó.Hoặctốithiểucũngphải
luônluônsuynghĩsẽnỗlựcthựchiệnnó.Đượcnhưvậythìnhântínhtrongbảnthânbạn
sẽđượcnânglên,tươnglaicủabạncũngnhưtươnglạicủanhânloạinhấtđịnhsẽtốtđẹp.



CHƯƠNGNĂM



KHÔNGNẢNLÒNGTRƯỚCVẬNĐEN
“Trongcuộcđời,lòngnhiệttìnhvàphươngpháptưduycòntrọnghơncảnănglực.
Giảdụ,cóngườinănglựctuyyếunhưngluônsuynghĩcầnphảilàmviệcgìđóchomọi
ngườivàluônnỗlựckhôngngừng,thìngườiđónhấtđịnhsẽđạtđượcthànhquảhơnhẳn
ngườicónănglựcnhưngcáchtưduysailầmvàthiếunỗlực.Cácbạnđừngbaogiờnản
chínếuthấyrằngnănglựccủamìnhyếu.Việctưduyđúngvànỗlựckhôngmệtmỏisẽ
nuôidưỡngbạntrưởngthành.”



MỤCĐÍCHCỦACUỘCĐỜI–TÂMHỒNCAOTHƯỢNG
TôilàngườisánglậpCôngtyKyoceravànuôidưỡngnótrongsuốthơn40năm.Đến
nay,Kyocerađãtrởthànhmộtcôngtykhổnglồ.Vàmộtcôngtykhác,CôngtyDainhi
Dendendotôilậprasauđó-hiệnnaylàcôngtyKDDI-cũngtrởthànhcôngtylớn.
Ngoàira,tôicònđượcrấtnhiềutrườngđạihọctraodanhhiệuTiếnsĩdanhdự,được
nhiềuđoànthểvàquốcgiatraogiảithưởngvàhuânchươngcaoquý.
Phải chăng tôi là một vĩ nhân? Không, không phải như vậy. Các bạn nên nhớ rằng:
những người nổi tiếng được cả thế giới thừa nhận là vĩ nhân thật ra đều là những con
ngườirấtđỗibìnhthường.
Mụcđíchcuộcđờicủatôiởchỗ:Phảitrởthànhngườitốt.Ngườitốtlàngườicótâm
hồncaođẹp.Tâmhồncaođẹpvàluônquantâmtớingườikhác.Đốivớitôi,việcluôn
quantâmđếnngườikháclàđiềurấtquantrọng.
Ngườiluônquantâmđếnngườikhácnóimộtcáchkháclàngườicólòngnhânhậu.
Mụcđíchcuộcđờitôilàtrởthànhngườicótâmhồncaođẹp,cólòngnhânhậu,luônquan
tâmđếnngườikhác.
Cónhiềungườimuốntrởthànhtổnggiámđốccôngtylớn,muốntrởthànhtỷphú…
Nhưng,ởgócđộýnghĩacuộcsống,mụcđíchsống,thìnhữngướcmuốnnhưthếhoàn
toànkhôngcómộtchútgiátrịnào.Đứngởgócđộlàmngườithìcuộcđờichỉcógiátrị
khingườiđóđãtrởthànhconngườituyệtvờiđếnđộnào.Đócũnglàlýdomàgiớitự
nhiên,vũtrụvàThầnPhậtmangđếnbiếtbaothửtháchchochúngta.Nhữngthửtháchđó
khôngchỉlànhữnghoạnnạnhaybấthạnhmàcònlàsựthànhcôngnữa.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×

×