Tải bản đầy đủ

Một nhà văn nga đã nói nơi lạnh nhất không phải là bắc cực mà là nơi không có tình thương em nghĩ thế nào về câu nói ấy

Một nhà văn Nga đã nói Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực mà là nơi không
có tình thương Em nghĩ thế nào về câu nói ấy? - Ngữ Văn 12
Bình chọn:

Phải sống nơi thiếu tình thương là điều bất hạnh. Được sống trong tình thương là hạnh phúc. Câu nói
của nhà văn Nga về sự thiếu tình thương có giá trị giáo dục lòng nhân ái cho bất cứ ai.



Ý kiến của anh (chị) về câu tục ngữ: "Anh em khinh trước, làng nước khinh sau" - Ngữ...



Bình luận về sự đồng cảm và sẻ chia trong xã hội ta ngày nay - Ngữ Văn 12



Bàn luận về vấn đề giữ gìn vệ sinh - Ngữ Văn 12




Bình luận về đức tính siêng năng cần cù của con người - Ngữ Văn 12

Xem thêm: Nghị luận xã hội lớp 12 Học trực tuyến Môn Văn học

Tại sao “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực, mà là nơi không có tình thương?” Phải là một
con người từng trải mới nói được những lời mang ý nghĩa sâu sắc như thế.
Qua sách báo, qua những bài học địa lí, ta mới biết được Bắc Cực lạnh lắm. Băng tuyết bao
phủ
quanh
năm.
Những
ngọn
núi
băng
cao
chọc
trời
bao
phủ
cả một vùng mênh mông, kéo dài hàng nghìn hải lí. Lạnh dưới độ âm năm, sáu mươi độ. Phải
là những nhà thám hiểm, nhà khoa học... mới đến được Bắc Cực. Chỉ có loài gấu trắng, hải
cẩu, chim cánh cụt... mới sống ở Bắc Cực.
Nghe nói đến hai tiếng Bắc Cực mà ghê người. Nhưng nhà văn Nga lại nói: “Nơi lạnh nhất
không phải là Bắc Cực, mà là nơi không có tình thương”.
Nơi không có tình thương hoặc thiếu tình thương là một xã hội mà chế độ bóc lột, áp bức ngự
trị. Nơi đó, con người sống đau khổ trong thù hận, máu và nước mắt. Nhà thơ Nguyễn Đình Thi
đã viết:
Bát cơm chan đầy nước mắt
Bay còn giằng khỏi miệng ta
Thằng giặc Tây thằng chúa đất
Đứa đè cổ, đứa lột da
(Ðất nước)
Nơi không có tinh thương thì quyền sống của con người bị chà đạp, bị tước đoạt. Nơi ấy, có kẻ
ngồi mát ăn bát vàng, kẻ ăn không hết, người lần không ra, có kẻ không có cháo cầm hơi,
không có manh áo che thân giữa những ngày đông tháng giá.
Nơi không có tình thương, lòng người, trái tim người khô héo, băng giá. Sự cưu mang, giúp đỡ
lẫn nhau không có. Sống chết mặc bay. Dửng dưng trước sự đau khổ của đồng loại. Con người


khác nào cầm thú! Đọc Đám tang lão Gô-ri-ô của văn hào Ban-dắc mà ta thấy hãi hùng. Cha


già yếu, ốm đau, hai cô con gái chẳng đoái hoài. Cha chết trong cô đơn, tủi nhục, nghèo khổ...
nhưng hai người con gái giàu sang không thèm đến, không một giọt nước mắt. Tiền bạc trong
xã hội tư sản đã làm băng giá tim người. Tình cha con mẹ con, tình anh em, tình bè bạn, tình
đồng loại không còn nữa. Người ta tôn thờ thần tiền. Đúng là nơi không có tình thương còn
lạnh hơn Bắc Cực.
Xã hội thực dân nửa phong kiến là nơi không có tình thương. Vì thế mới có hiện tượng như
nhà chí sĩ Phan Châu Trinh đã khinh bỉ đả kích: “Dân khôn mà chi! Dân ngu mà chi! Dân hại mà
chi! Dân càng nô lệ, ngôi vua càng lâu dài, bọn quan lại càng phú quý! Chẳng những thế mà
thôi “một người làm quan, một nhà có phước”, dầu tham, dầu nhũng, dầu vơ vét, dầu rút tỉa của
dân thể nào cũng không ai phẩm bình; dầu lấy lúa của dân mua vườn sắm ruộng, xây nhà làm
cửa cũng không ai chê bai”. (Về luân lí xã hội ở nước ta)
Nơi không có tình thương thì không có đạo lí, con người trở nên tham lam, ích kỉ, độc ác, ti tiện.
Sự chênh lệch quá lớn về

Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/mot-nha-van-nga-da-noi-noi-lanh-nhat-khong-phai-la-bac-cuc-ma-la-noikhong-co-tinh-thuong-em-nghi-the-nao-ve-cau-noi-ay-ngu-van-12-c30a454.html#ixzz5n2T95HNt



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×