Tải bản đầy đủ

Tuân tử nói người chê ta mà chê phải là thầy của ta người khen ta mà khen phải là bạn ta những kẻ vuốt ve nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy

Tuân Tử nói Người chê ta mà chê phải là thầy của ta người khen ta mà khen
phải là bạn ta những kẻ vuốt ve nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy". Em
nghĩ gì về câu nói trên? - Ngữ Văn 12
Bình chọn:

Chọn thầy để học và hành đạo. Chọn bạn để thêm sức mạnh trong cuộc đời. Nhận diện kẻ thù, bọn xu
nịnh để gạt chúng ra khỏi tâm trí, để tâm hồn trong sạch, sống thảnh thơi.



Bạn suy nghĩ gì về một thói quen trong xã hội: sự nịnh bợ - Ngữ Văn 12



Bàn luận về câu tục ngữ Pháp: “Tiền bạc là người đầy tớ trung thành và là người chủ...



Khi bàn vể phương pháp học tập, trau dồi văn hóa, có người cho rằng: "Văn hóa, đó là...




Bàn luận về vấn đề: "Nếu hành vi chấp hành luật giao thông là một nét đẹp văn hóa,...

Xem thêm: Nghị luận xã hội lớp 12 Học trực tuyến Môn Văn học

Tuân Tử, còn gọi là Tuân Huống (313-235 trước Công nguyên), nhà triết học, nhà văn lỗi lạc
thời Chiến quốc. Ông khuyên phải tích đức, khuyến thiện và được dạy dỗ mới nên người.
Ông nói về người thầy, người bạn, kẻ thù trong mối quan hệ xã hội, trong sự giáo dục và giáo
dưỡng tâm trí, tâm đức rất hay. Câu nói của ông vẫn được người đời truyền tụng như một cách
ngôn, một lời giáo huấn:
“Người chê ta mà chê phải là thầy của ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, những kẻ vuốt
ve, nịnh bợ chính là kẻ thù của ta vậy”.
Tại sao người chê ta mà chê phải là thầy của ta? Dám chê người là trung thực, thẳng thắn. Chê
phải lại càng quý, càng phục. Ta có lầm lỗi, có khuyết điểm, nhược điểm mà được người khác
chê, chê phải mới đáng quý, khác nào một con bệnh được uống thuốc do một danh y đem cho.
Người có trí tuệ hơn người, có tâm đức cao cả mới nhìn thấy khiếm khuyết của đồng loại,
thành thật chê, chê phải, chê đúng. Người đó thật đáng kính, đáng tôn thờ, đúng là thầy của ta.
Thầy vì hơn ta một cái đầu về tâm hiểu biết. Thầy vì thương người mà bảo bạn, khuyên nhủ.
Thói thường “trung ngôn nghịch nhỉ”. Phải có một tấm lòng mới dám đem điều hay lẽ phải để
chê người. Chê phải chi cầu mong con người đó trở nên tốt đẹp, hoàn thiện về nhân cách, tiến
bộ về học vấn.
Ông bà ta vẫn thường nhắc nhở con cháu:
Mật ngọt thì ruồi chết tươi
Những nơi cay đắng là nơi thật thà
“Nhất tự vi sư, bán tự vi sư”. Bởi vậy, người chê ta mà chê phải là thầy của ta. Phải đội ơn và
bái phục con người đó.


Bạn là người như thế nào? Tuân Tử đã chỉ rõ: “Người khen ta mà khen phải là bạn ta”. Ai mà
chẳng có mặt tốt đẹp, việc làm tốt đẹp. Ai mà chẳng muốn được khen. Đó là tâm lí chung của
nhiều người khen mà khen đúng là đánh giá đúng bản chất của sự việc, của sự vật, của con
người. Khen đúng mực, khen vô tư. Những lời khen phải như luồng gió mát lành thổi qua tâm
hồn, có tác dụng nâng đỡ tinh thần, phát huy tính tích cực của mỗi con người. Khen đúng, khen
phải là lời vàng ngọc quý báu, làm cho người tốt, tốt thêm, việc tốt đẹp ngày một nhiều thêm.
Như ta đã thấy tác dụng to lớn của việc nêu gương người tốt việc tốt.
Có hiểu ta, có quý ta mới khen phải, mới dành cho ta những lời khích lệ, động viên. Trong
trường học, trong gia đình, ngoài xã hội, mỗi chúng ta cần được sự quan tâm, sự đánh giá
đúng mức, cần nhận được những lời khen phải. Thật đúng như Tuân Tử đã nói: “Người khen ta
mà khen phải là bạn ta”.
Tại sao những kẻ vuốt ve, nịnh bợ ta chính là kẻ thù của ta vậy? Những kẻ vuốt ve, nịnh bợ là


kẻ xấu. Lời nói của họ là một thứ quà để lấy lòng, làm vừa lòng người ta. Loại người này có thủ

Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/tuan-tu-noi-nguoi-che-ta-ma-che-phai-la-thay-cua-ta-nguoi-khen-ta-makhen-phai-la-ban-ta-nhung-ke-vuot-ve-ninh-bo-ta-chinh-la-ke-thu-cua-ta-vay-em-nghi-gi-ve-cau-noi-tren-nguvan-12-c30a614.html#ixzz5n2MNTA2g



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×