Tải bản đầy đủ

thu hoach mon hoc TAC PHAM KINH DIEN

Câu hỏi: Trích dẫn câu nói của VI Lênin về công tác tư tưởng, công tác lý luận của
Đảng trong tác phẩm “Làm gì”
------------------------------Là người kế thừa, vận dụng, bảo vệ, phát triển chủ nghĩa Mác trong thời kỳ
chủ nghĩa tư bản đã phát triển thành chủ nghĩa đế quốc, trực tiếp lãnh đạo cuộc
Cách mạng Tháng Mười Nga – cuộc cách mạng vô sản đầu tiên trên thế giới thành
công, V.I.Lênin – vị lãnh tụ thiên tài của nước Nga và của phong trào cộng sản và
công nhân quốc đã để lại cho chúng ta một di sản quí báu gồm nhiều tác phẩm kinh
điển có giá trị to lớn cả về lý luận và thực tiễn, trong đó có nhiều tác phẩm chuyên
khảo về xây dựng đảng kiểu mới của giai cấp công nhân, điển hình là tác phẩm
“Làm gì” (được V.I.Lênin viết từ mùa thu 1901 đến tháng 2 năm 1902). Đây là một
tác phẩm nổi tiếng, cuốn sách gối đầu giường của những người cộng sản. Nó đặt
cơ sở chính trị, tư tưởng, tổ chức cho việc xây dựng một chính đảng cách mạng của
giai cấp công nhân, chỉ đạo công tác xây dựng đảng của các Đảng Cộng sản nói
chung, Đảng Cộng sản Việt Nam nói riêng.
Lý luận cách mạng mà V.I.Lênin đề cập ở đây là chủ nghĩa xã hội khoa học
– chủ nghĩa Mác. Đó là một hệ thống lý luận toàn diện, sâu sắc nhất, triệt để nhất,
cách mạng nhất, bao trùm các lĩnh vực tự nhiên, xã hội và tư duy, nó trang bị thế
giới quan, phương pháp luận cho giai cấp công nhân trong nhận thức và cải tạo thế
giới. Đó là một học thuyết mang bản chất cách mạng và khoa học.
V.I.Lênin dẫn lời nhận xét của Ph.Ăngghen năm 1874 về ý nghĩa của lý luận
trong phong trào dân chủ - xã hội. Ph.Ăngghen công nhận rằng cuộc đấu tranh vĩ

đại của đảng dân chủ xã hội không phải chỉ có hai hình thức (chính trị và kinh tế) –
như ở nước ta thường công nhận như thế, - mà có ba hình thức, và xếp hình thức
đấu tranh lý luận ngang với hai hình thức đấu tranh trên. V.I.Lênin đã nêu một tấm
gương mẫu mực về tinh thần đấu tranh trên mặt trận tư tưởng lý luận. Người vạch
trần nguồn gốc, bản chất của chủ nghĩa cơ hội, sự sùng bái tính tự phát của phái
“Kinh tế” trong phong trào công nhân và việc hạ thấp vai trò của ý thức xã hội chủ
nghĩa trong những người dân chủ xã hội, thực chất là phủ nhận lý luận chủ nghĩa
Mác mưu toan xét lại chủ nghĩa Mác dưới chiêu bài “tự do phê bình”. Người cho
rằng đó là sự tiếp tay cho giai cấp tư sản để tự do đưa hệ tư tưởng tư sản vào phong
trào công nhân. Người viết: “Ai không cố ý nhắm mắt lại thì không thể thấy rằng
khuynh hướng “phê bình” mới trong chủ nghĩa xã hội chẳng qua chỉ là một
loại hình mới của chủ nghĩa cơ hội mà thôi. Và nếu xét người, không căn cứ
vào bộ áo hào nhoáng họ tự khoác cho họ hoặc vào cái tên khá kêu họ tự đặt
cho họ, mà căn cứ vào cái cách họ hành động, vào những tư tưởng mà họ thực
tế truyền bá, thì thấy rõ rằng “tự do phê bình” là tự do của khuynh hướng cơ
hội chủ nghĩa trong đảng dân chủ - xã hội, là tự do biến đảng dân chủ - xã hội
1


thành một đảng dân chủ cải lương,là tự do đưa những tư tưởng tư sản và
những thành phần tư sản vào trong chủ nghĩa xã hội” [trang 10].
V.I.Lênin vạch trần bộ mặt thật của chủ nghĩa cơ hội xét lại của phái “Kinh
tế”, khoác áo chủ nghĩa Mác chống lại chủ nghĩa Mác, coi thường lý luận, hạ thấp
nhiệm vụ của Đảng Công nhân dân chủ xã hội Nga xuống mức chủ nghĩa công
liên, lẫn lộn giữa hai loại hình tổ chức của giai cấp công nhân là các tổ chức công
đoàn và đảng chính trị, hòng biến Đảng thành một tổ chức công đoàn, một câu lạc
bộ, lỏng lẻo về tổ chức, thiếu kỷ luật chặt chẽ. V.I.Lênin cho rằng muốn bảo vệ chủ
nghĩa Mác, thành lập một đảng tập trung thống nhất của giai cấp công nhân Nga thì
phải đánh bại phái “Kinh tế”.
Đối với những người khoác áo chủ nghĩa Mác chống lại chủ nghĩa Mác,
thông qua tờ “sự nghiệp công nhân” đưa ra một cách đắc thắng câu nói của Mác
“Mỗi bước tiến của phong trào thực tiễn còn quan trọng hơn cả hàng tá cương
lĩnh”. Lê nin đã chỉ trích “Nhắc lại câu nói ấy trong thời kỳ lý luận đang còn
lung tung này thì có khác nào trông thấy đam ma mà kêu lên “tôi chúc các
người luôn luôn có đám mà đưa”. Vả lại, câu ấy là rút từ một bức thư của Mác
về cương lĩnh Gô-ta, trong đó Mác kịch liệt chỉ trích chủ nghĩa chiết trung trong
việc diễn đạt những nguyên tắc. Mác viết cho các lãnh tụ của đảng như thế này:
nếu thực sự cần phải liên hợp thì cứ ký kết những thỏa hiệp nhằm đạt được
những mục tiêu thực tiễn của phong trào, nhưng chớ có buôn bán nguyên tắc,
chớ có “nhân nhượng” về lý luận. Tư tưởng của Mác là như thế, thế mà trong


chúng ta, còn có những người nhân danh Mác mà tìm cách làm giảm ý nghĩa
của lý luận [trang 30].
V.I.Lênin tiếp tục khẳng định; lý luận cách mạng có vai trò to lớn đối với
phong trào cách mạng của giai cấp công nhân và Đảng Cộng sản. Người chỉ rõ:
“Không có lý luận cách mạng thì cũng không thể có phong trào cách mạng.
Trong lúc mà sự say mê những hình thức nhỏ hẹp nhất của hành động thực
tiễn đang đi đôi với việc tuyên truyền đang thịnh hành cho chủ nghĩa cơ hội, thì
nhắc đi nhắc lại tư tưởng ấy bao nhiêu cũng không phải là thừa” [trang 30].
Đối với Đảng Cộng sản lý luận cách mạng càng quan trọng. V.I.Lênin nhấn
mạnh: “Bây giờ đây, chúng tôi chỉ muốn vạch ra rằng chỉ đảng nào được một lý
luận tiên phong hướng dẫn thì mới có khả năng làm tròn vai trò chiến sĩ tiên
phong”[trang 32].
Thực tiễn lịch sử phong trào cộng sản và công nhân quốc tế chứng minh, khi chủ
nghĩa xã hội khoa học chưa ra đời hoặc chưa được truyền bá vào phong trào công
nhân, khi ấy giai cấp công nhân chưa được giác ngộ, chưa có lý luận cách mạng soi
đường, chưa thấy được sứ mệnh lịnh sử của mình, chưa thấy được bản chất bóc lột
của giai cấp tư sản thì phong trào đấu tranh của họ chống giai cấp tư sản chỉ là tự
phát, nhằm mục tiêu cải cách kinh tế như đòi tăng lương, giảm giờ làm, bãi công,
2


biểu tình, đập phá máy móc. Ở nước Nga những năm 70 và những năm 60 (và cả
trong nửa đầu của thế kỷ XIX nữa), bãi công có kèm theo việc “tự phát” phá hoại
máy móc, theo V.I.Lênin: “Đó chỉ là biểu hiện của sự thất vọng và báo thù chứ
chưa phải là một cuộc đấu tranh” [trang 37].
V.I.Lênin chỉ ra nhiệm vụ của Đảng dân chủ xã hội Nga là phải tuyên truyền, giáo
dục chủ nghĩa Mác, nâng cao trình độ giác ngộ của quần chúng, lôi cuốn, tập hợp,
tổ chức, lãnh đạo quần chúng làm cách mạng; đấu tranh chống tính tự phát, kéo
phong trào công nhân ra khỏi tính tự phát của chủ nghĩa công liên, thoát ra khỏi
ảnh hưởng của hệ tư tưởng tư sản. Đó là việc làm thường xuyên, liên tục, bền bỉ,
kiên trì và đầy sáng tạo. V.I.Lênin đòi hỏi Đảng dân chủ - xã hội Nga phải vận
dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác vào hoàn cảnh cụ thể, đề ra đường lối chiến lược,
sách lược đúng đắn, chống giáo điều dập khuôn máy móc; thường xuyên đấu tranh
trên mặt trận tư tưởng lý luận chống hệ tư tưởng tư sản và các trào lưu tư tưởng cơ
hội xét lại bảo vệ chủ nghĩa Mác. Người viết: “Vấn đề đặt ra chỉ là như thế này:
hệ tư tưởng tư sản hoặc hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa. Không có hệ tư tưởng
trung gian (vì nhân loại không tạo ra một hệ tư tưởng “thứ ba” nào cả; vả
chăng, trong một xã hội bị những sự đối kháng giai cấp chia sẻ thì không bao
giờ có hệ tư tưởng ở ngoài hoặc trên các giai cấp vì vậy mọi sự coi nhẹ hệ tư
tưởng xã hội chủ nghĩa, mọi sự xa rời hệ tư tưởng xã hội chủ nghĩa đều có
nghĩa là tăng cường hệ tư tưởng tư sản” [trang 49-50].
Đối với Đảng dân chủ – xã hội Nga, V.I.Lênin cho rằng: Đảng chỉ có thể làm
tròn vai trò chiến sỹ tiên phong khi được vũ trang bằng lý luận cách mạng, đó là
chủ nghĩa Mác. Nếu nắm được lý luận cách mạng, giai cấp công nhân Nga và đội
tiên phong của nó có được vũ khí tư tưởng mạnh mẽ nhất, còn lý luận cách mạng
thông qua phong trào công nhân và chính đảng của nó sẽ trở thành lực lượng vật
vật chất vô cùng to lớn. V.I.Lênin nhấn mạnh, Đảng dân chủ – xã hội Nga cần phải
được trang bị lý luận cách mạng vì: Đảng chỉ mới đang hình thành, đang tạo nên
bộ mặt của mình và còn xa mới thanh toán được những xu hướng khác của tư
tưởng cách mạng, những xu hướng đang có cơ làm cho phong trào đi chệch con
đường đúng đắn, trong điều kiện như thế, Đảng cần có lý luận cách mạng làm cơ
sở cho sự thống nhất về chính trị, tư tưởng, tổ chức; Đảng còn non trẻ, có nhiều
người rất ít hoặc thậm chí chưa hề được học tập lý luận đã tham gia phong trào,
chưa được tích lũy về lý luận, kinh nghiệm và thực tiễn lãnh đạo cách mạng; Đảng
là một bộ phận của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế mà lý luận cách
mạng là lý luận của phong trào cộng sản và công nhân quốc tế thì Đảng phải được
trang bị lý luận cách mạng. Mặt khác, Đảng làm nhiệm vụ dân tộc trước sự can
thiệp của tư bản nước ngoài, đây là một nhiệm vụ nặng nề, khó khăn, phức tạp,
mới mẻ chưa đảng nào làm nên cần có lý luận cách mạng để có thế giới quan,
phương pháp luận đúng đắn xây dựng đường lối độc lập tự chủ. Trong khi đó chủ
3


nghĩa cơ hội ra sức chống phá Đảng, lũng đoạn, xuyên tạc lý luận cách mạng, phủ
nhận chủ nghĩa Mác, hạ thấp vai trò của lý luận cách mạng, đòi hỏi Đảng phải
được trang bị lý luận cách mạng để có cơ sở lý luận đấu tranh chống chủ nghĩa cơ
hội. V.I.Lênin đòi hỏi Đảng dân chủ – xã hội Nga phải tiên phong về mặt lý luận,
có giác ngộ cộng sản chủ nghĩa. Muốn vậy Đảng phải ra sức học tập, nghiên cứu,
nắm vững bản chất cách mạng, khoa học của chủ nghĩa Mác, thoát ra khỏi ảnh
hưởng của tư tưởng tư sản. Người viết: “Riêng đối với những người lãnh đạo
nhiệm vụ của họ là phải học tập, ngày càng nhiều hơn, tất cả các vấn đề lý
luận; phải tự thoát, ngày càng nhiều hơn, khỏi ảnh hưởng của những câu cổ
truyền của thế giới quan cũ, và không bao giờ được quên rằng chủ nghĩa xã
hội, từ khi đã trở thành một khoa học, đòi hỏi phải được coi là một khoa học,
nghĩa là phải được nghiên cứu”[trang 34]. V.I.Lênin nhắc nhở những người cách
mạng rằng: “Muốn trở thành một lực lượng chính trị như thế trước con mắt
công chúng thì phải cố gắng rất nhiều và bền bỉ để nâng cao tính tự giác, óc
sáng kiến và nghị lực của chúng ta lên, chứ chỉ đem dán cái nhãn hiệu “đội tiên
phong” vào lý luận và thực tiễn của đội hậu vệ thì không đủ” [trang 115].
Tác phẩm “Làm gì” ra đời đóng vai trò quan trọng trong việc tập hợp các tổ
chức địa phương xung quanh tờ báo “Tia lửa” để thực hiện kế hoạch của V.I.Lênin
về xây dựng Đảng. Thông qua tác phẩm này, V.I.Lênin đã đấu tranh quyết liệt,
vạch trần bản chất, nguồn gốc, đặc điểm của chủ nghĩa cơ hội, đánh bại lý luận cơ
hội chủ nghĩa của phái “Kinh tế” ở Nga, một biến dạng của chủ nghĩa cơ hội Tây
Âu. V.I.Lênin đã phát triển tư tưởng của C.Mác và Ph.Ăngghen hoàn chỉnh học
thuyết về đảng kiểu mới của giai cấp công nhân, một học thuyết thống nhất, chặt
chẽ giữa lý luận và thực tiễn; xác lập tiêu chuẩn phân biệt đảng mácxít chân chính
(đảng kiểu mới) với các đảng dân chủ xã hội Tây Âu đang bị chủ nghĩa cơ hội lũng
đoạn. Học thuyết về đảng kiểu mới là một trong những cống hiến lớn lao của
V.I.Lênin vào kho tàng lý luận của chủ nghĩa Mác, là nền tảng lý luận, kim chỉ nam
hành động cho đảng kiểu mới của giai cấp công nhân Nga và hàng loạt các Đảng
Cộng sản sau này. Tác phẩm ra đời đã hơn một thế kỷ, nhưng những tư tưởng cơ
bản của nó đến nay vẫn còn nguyên giá trị lý luận và thực tiễn.
Mmmmmmmmmmmmmmm
Từ khi ra đời đến nay, Đảng Cộng sản Việt Nam
luôn trung thành với những nguyên lý xây dựng đảng kiểu mới của V.I.Lênin, vận
dụng sáng tạo vào điều kiện cụ thể của Việt Nam, xây dựng Đảng thành một đảng
mácxít chân chính, luôn vững mạnh cả về chính trị, tư tưởng và tổ chức, lãnh đạo
cách mạng Việt Nam vượt qua mọi khó khăn thử thách, giành thắng lợi. Nói về vai
trò của lý luận cách mạng, Hồ Chí Minh chỉ rõ: “Đảng muốn vững thì phải có chủ
nghĩa làm cốt, trong đảng ai cũng phải hiểu, phải theo chủ nghĩa ấy. Đảng mà
không có chủ nghĩa cũng như người không có trí khôn, tàu không có bàn chỉ nam.
4


Bây giờ học thuyết nhiều, chủ nghĩa nhiều, nhưng chủ nghĩa chân chính nhất, chắc
chắn nhất, cách mạng nhất là chủ nghĩa Mác-Lênin”

5



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×