Tải bản đầy đủ

Lịch sử hình thành con đường manche

Lịch sử hình thành con đường Manche
Ý tưởng giúp Anh chấm dứt những tháng ngày là một hòn đảo cô độc giữa đại dương
thông qua việc đào một đường hầm tới Pháp đã xuất hiện từ thế kỷ thứ 18.
Ngày đó, kỹ sư của Hoàng đế Pháp Napoleon Đệ Nhất, ông Albert Mathieu, đã lên kế
hoạch xây dựng đường hầm dưới Eo biển Manche lần đầu tiên vào năm 1802, với hình
dung về một lối đi ngầm có những ống thông gió vượt trên những ngọn sóng.
20 năm sau đó, kỹ sư Pháp Aimé Thomé de Gamond bắt đầu công việc khảo sát địa chất
và thủy văn giữa thành phố Calais với Dover. Nhưng mãi tới năm 1856 chuyên gia này
mới đệ trình lên Hoàng đế Napoléon III kế hoạch về một tuyến đường sắt đi từ mũi Gris
Nez tới Eastwater Point.

Thủ tướng Anh Margaret Thatcher và Tổng thống Pháp Francois Mitterrand phê chuẩn Hiệp định
Canterbury, mở đường cho việc xây dựng đường hầm qua eo biển Manche.

Tiếc là, dự án của Thomé de Gamond đã "chết yểu" trước lo sợ của công luận Anh cho
rằng, nhịp cầu Anh - Pháp sẽ tạo điều kiện cho quân Pháp dễ đổ bộ lên đất Anh. Năm
1875, kế hoạch nối liền Anh với lục địa lại được hồi sinh.
Năm 1881, dự án đã đi xa thêm một bước: cả Anh lẫn Pháp đều đã bắt đầu khoan đường
hầm. Nhưng khi đào được hơn 1.000m, dự án này lần thứ hai đắp chiếu do London lo sợ
biên giới đường bộ này đe dọa trực tiếp đến an ninh, quốc phòng của Anh.
Phải đợi đến năm 1955, lập luận về quốc phòng, an ninh giữa Anh và Pháp mới được coi

là không còn thích hợp. Khi đó Paris và London lại phục hồi các chương trình khảo sát
kỹ thuật và địa chất của dự án xây dựng đường hầm dưới lòng biển. Năm 1973, chính phủ
hai nước tài trợ cho một công trình xây dựng đường sắt. Nhưng chỉ hai năm sau đó phía
Anh rút lui.


Tại Hội nghị thượng đỉnh Anh - Pháp đầu tiên diễn ra vào ngày 10-9-1981, dự án xây một
đường hầm hay một cây cầu bắc qua biển Manche mới được Tổng thống Pháp Francois
Mitterrand và Thủ tướng Anh Margaret Thatcher tái khởi động.
Khi "bật đèn xanh" cho dự án này, cả Tổng thống Francois Mitterrand và Thủ tướng
Margaret Thatcher muốn xây một hầm đường bộ. Tuy nhiên, cuối cùng thiết kế hầm
đường sắt mang tên Eurotunnel lại được lựa chọn.
Ngày 12-2-1986, Thủ tướng Margaret Thatcher và Tổng thống Francois Mitterrand đã
phê chuẩn Hiệp định Canterbury đưa dự án nối liền Anh với phần còn lại của lục địa châu
Âu trở thành hiện thực.
Ông John Noulton, sau này là giám đốc truyền thông của tập đoàn phụ trách xây dựng
đường hầm Eurotunnel, nhớ lại: "Trong vòng gần 200 năm, đã có 139 dự án về tuyến
giao thông nối liền Anh - Pháp được đưa ra nhưng đều không được thực hiện, không chỉ
vì những khó khăn kỹ thuật mà trên hết, đó là do những rào cản về văn hóa và chính trị,
chủ yếu từ phía Anh.
Tuy nhiên, cuối cùng dự án xây dựng đường sắt mang tên của Tập đoàn tư nhân
Eurotunnel đã chính thức được thông qua".
Ngay trong lễ ký, Chính phủ của Thủ tướng Thatcher cương quyết từ chối tài trợ cho dự
án tốn kém này. Do vậy, toàn bộ chi phí xây dựng đều do tập đoàn Eurotunnel đảm
nhiệm.
Thách thức trên công trường thế kỷ
Năm 1988, việc thi công đường hầm chính thức được bắt đầu. Vì đường hầm chạy trong
lòng đất dưới đáy biển Manche nên cần xác định tầng địa chất phù hợp để đào đường
hầm. Các nhà địa chất đã chọn tầng đá phấn xanh không ngấm nước và dễ khoan, dễ đào.
Tầng đá này đoạn sâu nhất nằm dưới 100m so với mực nước biển và được ngăn cách với
nước biển bằng một tầng đá phấn trắng, còn bên dưới là tầng đất sét vàng.
Các máy móc phục vụ công trình đều được đặt theo thiết kế riêng. Biểu tượng của công
trường thế kỷ này là 11 máy khoan đường hầm được chế tạo tại Mỹ và Nhật, 6 máy cho
công trường bên Anh và 5 máy cho công trường bên Pháp.
Mỗi máy khoan dài 200m, nặng tới hơn 1.000 tấn, có giá tới 50 triệu euro/máy. Tại mỗi
ca làm việc, mỗi máy khoan do 35 kỹ sư, công nhân phụ trách. Một triệu tấm bê tông ốp
đường hầm có chất lượng đặc biệt, chắc bền hơn cả bê tông dùng trong các nhà máy điện
hạt nhân. Mỗi tấm bê tông nặng hơn cả một chiếc xe tải.



Cú bắt tay lịch sử giữa kỹ sư Philippe Cozette và kỹ sư Graham Fagg trong ngày thông hầm 12-12-1990.

Về phía Pháp, một công trường được hình thành trên một khu vực rộng 800 ha, nằm giữa
Sangatte và Coquelles, cách thành phố Lille 120 km. Do nền đất phía Pháp thiếu ổn định,
có nhiều vết nứt gãy nên các kỹ sư phải chọn phương án "chậm mà chắc".
Sau một năm, khi đội Anh đào được 4 km đường hầm thì nhóm nhân công Pháp mới đào
được 1km. Địa chất phức tạp đã khiến Pháp phải nhờ đến sự trợ giúp của chuyên gia
Nhật và Mỹ. Nhiều người coi đây là "công trường của cả hành tinh".
Một thách thức lớn là làm thế nào để khoan đường hầm đúng hướng, đảm bảo hợp nhất
được hai tuyến đường hầm đào từ hai đầu eo biển Manche, trong khi không thể sử dụng
GPS dưới lòng đại dương. Chỉ một sai sót nhỏ có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường.
Trong quá trình khoan đường hầm, đội thi công của Pháp đã đo đạc chuẩn xác hơn, còn
đội Anh bị chệch hướng tới 4m. Vào những ngày cao điểm, có tới 15.000 kỹ sư, công
nhân làm việc trên hai công trường. Do tính chất công việc khó nhọc, nặng nề, nên nhân
công đều là nam giới. Sự hiện diện của nữ giới chỉ nằm ở tên gọi những chiếc máy khoan
như Brigitte, Catherine, Europa.
Ngày 12-12-1990, 2 năm sau khi khởi công công trình, đường hầm kỹ thuật dưới biển
Manche được thông nối, trong tiếng reo hò và cả những giọt nước mắt sung sướng của
các kỹ sư, công nhân Pháp và Anh.
Cú bắt tay lịch sử giữa kỹ sư Philippe Cozette, đại diện cho ê-kíp Pháp và kỹ sư Graham
Fagg đại diện cho ê-kíp Anh diễn ra vào đúng 12 giờ, 12 phút, 12 giây. Lễ thông đường
hầm đã được phát trực tiếp trên nhiều kênh truyền hình.


Hai đoạn đường hầm chỉ lệch nhau 6cm tính theo chiều dọc và 35 cm theo chiều ngang.
Hai nước Anh - Pháp đã lập kỳ tích lịch sử! Đoạn đường hầm kỹ thuật do Pháp đào dài
15,6km, còn người Anh đào được 22,3km. Sáu tháng sau, hai đường hầm đường sắt cũng
được thông nối.
Công trình thế kỷ
Sau khi các đường hầm được hoàn tất, công tác xây dựng tuyến đường sắt cao tốc
Eurostar mới được khởi động. Năm 1993, hệ thống đường sắt đã được hoàn tất.
Ngày 6-5-1994, Nữ hoàng Anh Elisabeth II cùng với Tổng thống Pháp Francois
Mitterrand chính thức cắt băng khánh thành đường hầm dưới biển Manche (phía Pháp gọi
là "Tunnel sous La Manche", còn Anh gọi là "Channel Tunnel") nối liền thành phố
Folkeston của Anh với Coquelles của Pháp.
Đường hầm Tunnel sous La Manche gồm ba đường hầm nhỏ, mỗi đường dài 50km, trong
đó có 38km chạy xuyên dưới đáy biển. Hai đường hầm song song hai bên với đường kính
7,6m dành cho tuyến đường sắt cao tốc.
Đường hầm ở giữa, hẹp hơn, có đường kính 4,8m dành cho kỹ thuật, có nhánh chạy
ngang thông sang với hai đường hầm dành cho đường sắt, vừa giữ vai trò là hệ thống
thông gió, vừa là đường thoát hiểm trong trường hợp xảy ra sự cố, tai nạn đường sắt.

Tàu hỏa ra khỏi đường hầm qua eo biển Manche.

"Tunnel sous La Manche" phục vụ 4 phương tiện giao thông chính: tàu cao tốc Eurostar
chở khách từ Paris tới Luân Đôn, băng qua biển Manche chỉ trong vòng 35 phút; tàu hỏa
chuyên chở hàng hóa từ nhiều thành phố lớn ở châu Âu tới các thành phố ở nước Anh chủ
yếu chạy vào ban đêm.


Trung bình, mỗi ngày có tới hơn 300 chuyến tàu chạy qua. "Tunnel sous La Manche" đã
trở thành con đường không thể thiếu để kết nối nước Anh với phần còn lại của châu Âu.
Vượt qua mọi khó khăn, trong hơn hai thập niên qua, hơn 350 triệu lượt du khách, 60
triệu chiếc xe và 300 triệu tấn hàng đã sử dụng công trình xây dựng này. Nhờ có đường
hầm xuyên biển Manche mà ngày nay đã có hơn 2.500 người Anh sang định cư hẳn ở
vùng Côte d'Opale, miền Bắc nước Pháp, gần ngay cửa ngõ biên giới hai nước.
Tập đoàn Eurotunnel cũng đã đầu tư và tạo 6.500 công việc làm tại Coquelles, biến ngôi
làng nhỏ bé với 1.000 dân hơn 20 năm trước thành một vùng đất trù phú nằm sát cạnh
một thành phố lớn là Calais.
Đường hầm qua eo biển Manche đã hiện thực hóa ước mơ sau 200 năm của người Anh và
người Pháp, là đỉnh cao của trí tưởng tượng và óc sáng tạo của con người, cũng như là
thành quả của nhiều ngành công nghiệp mũi nhọn và công nghệ cao.
Và trên hết, đường hầm - vốn cho phép rút ngắn thời gian đi từ Luân Đôn sang Paris chỉ
còn 2 giờ 15 phút, góp phần đưa hai dân tộc Anh, Pháp xích lại gần nhau và làm thay đổi
bộ mặt của châu Âu - là công sức lao động trong suốt 8 năm trời của hàng chục ngàn
công nhân, kỹ sư thuộc 200 ngành nghề khác nhau.
Đường hầm qua eo biển Manche đã được Hiệp hội kỹ sư tư vấn toàn cầu trao tặng "Giải
thưởng cơ khí toàn cầu của Thế kỷ". Năm 1996, Hiệp hội Kỹ sư Xây dựng Mỹ (American
Society of Civil Engineers) xác định đường hầm Eo biển Manche là một trong bảy kỳ
quan của thế giới hiện đại.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×