Tải bản đầy đủ

Thư gửi vợ yêu

Thư gửi vợ yêu
Vợ yêu thương của anh!
Cuối cùng hôm nay anh cũng đã quyết định viết thư cho em. Em biết không? Trước đây
khi em đăng ký hòm email trên mạng, em luôn hỏi anh tại sao không viết thư gửi cho em?
Thực ra không phải anh không viết, mà anh biết rằng, khi anh viết thư cho em, anh nhất
định sẽ không cầm được nước mắt, giống như bây giờ, mới chỉ viết cho em mấy dòng
đầu, mà mắt anh đã thấy cay xè.
Vợ ngoan hiền của anh! Anh biết rằng từ ngày em theo anh, em đã phải chịu biết bao tủi
hờn vất vả, mà đối với một người con gái hoàn hảo như em, thực ra, chỉ cần em muốn, em
hoàn toàn có thể tìm được một người chồng tốt hơn anh, giàu có hơn anh, đẹp trai hơn anh
rất nhiều! Em hoàn toàn không đáng phải chịu nhiều thiệt thòi như thế, không đáng phải
hi sinh vì anh như thế!
Nói thật lòng, rất nhiều lúc anh cảm thấy thật có lỗi với em, dường như yêu em là anh đã
hại em, đã để em phải khổ, đã làm lỡ cả cuộc đời của em!!! Còn nhớ hai năm trước, khi
anh cùng vài người bạn hợp tác mở công ty, rồi anh bị bạn bè hại đến thân bại danh liệt,
không một tấc đất dung thân. Mùa đông đến, thậm chí anh còn không đủ tiền mua nổi cho
em một chiếc áo ấm.
Anh vẫn còn nhớ, mãi đến sau này khi em không thể chịu nổi em mới nói cho anh biết em
rất lạnh. Rồi sau đó chúng mình cùng đi tìm mua cho em một chiếc áo len mỏng với giá
rẻ. Và rồi hàng ngày em cứ khoác chiếc áo len mỏng manh đó đội gió tuyết đi làm.
Sau này anh mới biết em thường xuyên bị lạnh đến toàn thân run rẩy, nhưng em vẫn chỉ

một mực nói với anh: “Tuy chúng mình không có tiền, nhưng cuộc sống của chúng mình
vẫn rất giàu có tình cảm, em vẫn cảm thấy rất mãn nguyện vì có anh ở bên, có người
chồng yêu thương em hết mực...”.
Nhưng hình ảnh khuôn mặt em tái đi vì lạnh, cả người em run rẩy trước cơn gió lạnh mùa
đông vẫn in đậm trong kí ức của anh bây giờ. Trái tim anh vẫn xót xa vô hạn... (Viết đến
đây anh thực sự không thể cầm được nước mắt, anh thật muốn tìm một nơi nào đó để
khóc cho thật đã, nhưng anh lại sợ làm em bị tỉnh giấc... Thôi được anh sẽ hút một điếu
thuốc cho lòng bình tĩnh trở lại, anh phải lau ngay nước mắt đi, bởi vì nếu như bị em phát
hiện anh đang khóc, em nhất định sẽ cười anh, nói anh thật yếu mềm, anh lại ngồi tiếp tục
viết thư cho em…).
Sau này, khi công ty bị phá sản, anh bị suy sụp đến mức không thể gượng dậy được. Ngày
ngày anh chỉ đắm chìm trong men rượu, trong những trò vui chơi vô bổ mà không làm bất
cứ điều gì. Cuộc sống trong phút chốc rơi vào tăm tối, khi đó em mới 22 tuổi.
Em vẫn rất kiên cường đối diện với hiện thực, ngày ngày đi làm tất cả mọi việc có thể
làm, khi trở về lại nấu cơm giặt giũ chăm sóc anh. Giờ đây anh nhớ lại những ngày tháng
đó càng cảm thấy khâm phục sự kiên cường của em. Đáng lẽ trong tình cảnh đó, khi
người chồng đang là chỗ dựa của em bị sa sút cả về vật chất lẫn tinh thần, là một người
con gái mềm yếu đáng lẽ em phải là người đau lòng nhất, phải là người lo sợ nhất, nhưng
thật không ngờ em vẫn thật vững vàng, em vẫn luôn không ngừng cổ vũ anh, tiếp cho anh
thêm sức mạnh...
Nhưng lúc đó dù bao cố gắng em dành cho anh, kết quả anh lại luôn làm em phải thất
vọng. Anh như một kẻ yếu hèn nhụt chí vẫn không đứng dậy lại, anh vẫn tìm những niềm
vui vô bổ để trốn tránh hiện thực, trốn tránh em. Thậm chí anh còn mắng chửi em, đánh
em, khiến trái tim em bị tổn thương không chỉ một lần...
Hồi đó anh cảm thấy mình thật tồi tệ, thật hèn kém... Mỗi lần chỉ nghĩ đến chuyện đó anh
cảm thấy trong lòng thật hổ thẹn và hối hận vô cùng. Cho nên bây giờ dù em có đối xử
với anh thế nào, thậm chí em có thể chửi mắng, có thể đánh anh, anh cũng sẽ luôn cam
tâm tình nguyện, cả đời này anh phải bù đắp lại cho em, trong lòng anh không bao giờ
quên những ngày tháng đó.
Vợ ngoan hiền của anh, giờ đây chúng ta đã có một công ty mới cho riêng mình, tương lai
công ty cũng rất có triển vọng, nhưng anh biết em vẫn phải chịu nhiều thiệt thòi, những bề
bộn của công việc, những lo nghĩ cho gia đình, những công việc không tên luôn khiến em
phải lo lắng vất vả...
Mà anh thì thường xuyên đi vắng vì mấy dự án, vì mấy công trình còn đang dang dở, anh
không được thường xuyên ở bên em, không thể đưa em đi chơi đi mua sắm... Thực ra em
có biết không? Mỗi lần anh nhìn thấy vẻ mặt mệt mỏi của em, nhìn thấy đôi bàn tay đã
chai sạn vì anh, trong lòng anh luôn nhói đau.
Anh thật lòng rất muốn để em sống một cuộc sống thật an nhàn, hạnh phúc, không có
những lo toan tính toán, không có những phiền muộn. Anh chỉ muốn tất cả mọi vất vả khó
khăn hãy chỉ để một mình anh gánh chịu, anh nguyện sẽ làm tất cả vì em.
Có lần em đã từng hỏi anh, nếu như phải lựa chọn giữa em và sự nghiệp, anh sẽ chọn cái
gì? Nói thật lòng trong lúc đó anh hơi do dự. Bởi vì anh nghĩ rằng nếu muốn em được
hạnh phúc, đầu tiên anh phải có sự nghiệp vững vàng, rồi anh mới có thể mang lại hạnh
phúc cho em.
Nhưng, bây giờ anh đã hiểu rồi, dù anh có trong tay tất cả nhưng lại không thể khiến vợ
yêu của anh được hạnh phúc, vậy những thứ đó với anh còn có ý nghĩa gì đây? Và nếu
như bây giờ anh trả lời câu hỏi đó của em, anh sẽ nói: “Vì em, anh có thể từ bỏ tất cả, bao
gồm cả sinh mệnh của mình!”.
Vợ yêu của anh!
Giờ đây với anh, ngoài công việc, thì bất cứ lúc nào anh cũng chỉ muốn được ở bên em.
Anh biết rằng cả cuộc đời này số mệnh của chúng mình đã được định đoạt sẽ ở bên nhau
trọn đời. Nếu không có em, cuộc sống của anh sẽ không còn ý nghĩa gì nữa, anh sẽ vĩnh
viễn cô đơn, vĩnh viễn đau buồn...
Em có biết! Anh thích nhất là được ngắm nhìn em lúc em đang ngủ say, anh sẽ nằm sát

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×

×