Tải bản đầy đủ

TAM ĐẠI CON GÀ NGỮ VĂN 10

TAM ĐẠI CON GÀ
Ngày xửa ngày xưa,ở 1 vùng quê nọ, có anh học trò học
hành dốt nát, nhưng trò đời “thói xấu hay làm tốt, dốt hay
nói chữ”, đi đâu anh ta cx lên mặt văn hay chữ tốt.Thế rồi 1
ngày đẹp trời…
(Thầy đồ đọc thơ:
Chiều quê hương lúa thơm nồng
Hoàng hôn trải nắng trên sông ráng chiều
Nhìn đàn em nhỏ thân yêu
Hồn nhiên thả những cánh diều tuổi thơ
Từng đàn bò bước nhởn nhơ
Đủng đà đủng đỉnh bên bờ tre xanh
Môi trường cuộc sống trong lành
Chiều quê là một bức tranh yên bình.
Nông dân:Thầy quả là người cao biết rộng.Dạ thưa thầy,thưa
thầy là
Thầy đồ:Chẳng hay có chuyện gì ạ?
Nông dân:Chả là nhà tôi có hai cháu 1nam 2 nữ.Chúng nó cx đi
học như bao đứa trẻ khác,mà chẳng hiểu chúng nó ăn cái gì mà
học dốt lắm ạ.Nay, nghe tiếng thầy văn hay chữ tốt đã lâu, nay
tôi xin đón thầy về dạy con tôi, mong thầy đồng ý!

Thầy đồ:Về chuyện này thì!
Nông dân:Thầy cứ về dạy các cháu,mỗi tháng nhà tôi biếu thầy
dăm bảy đồng uống nước ạ!


Thầy đồ:Từ trước tới nay tôi chưa cho dạy con nhà người ai bh
cả. Nay bà cx có lòng thì tôi cx có dạ về dạy cho con nhà bà
Nông dân: Dạ,đc thế thì còn gì bằng ạ!Tôi cảm ơn thầy
Thầy đồ:Uh….. Nể anh lắm tôi mới nhận lời đấy nhé, lo về
chuẩn bị cho tốt vào từ ngày mai tôi bắt đầu lên lớp.
Nông dân: Vâng cảm ơn thầy nhiều ạ!
NGÀY HÔM SAU…
(Cảnh bọn trẻ đang chơi.Rồi thầy đồ đến)
Thầy đồ:Tất cả ngồi xuống,để chúng ta bước vào buổi học đầu
tiên
Học trò:Dạ!
(Học trò giới thiệu)
( Thầy bắt đầu giảng)
Học trò: Thầy ơi! Thế 1000 viết thế nào ạ?
Thầy đồ:Sao ngủ thế hả con,1000 thì gạch 1000 gạch chứ sao
Một hôm, thầy dạy sách “tam thiên tự”:
Thầy đồ :“ trò lấy sách Tam thiên tự ra chúng ta cùng đọc nào”.
Chữ “tước” là chim sẻ
Học trò: Chữ này bọn con biết rồi thầy dạy chữ thứ 2 đi thầy
Đến chữ “kê” là gà thầy thấy nhiều nét chữ rắc rối, ko biết chữ
j:
Thầy đồ ”chữ j đây mà rắc rối thế này”(vẻ mặt lúng túng),


Học trò hiếu kì lại càng hỏi gấp
Học trò “ thầy ơi đây là chữ gì đây ạ, đọc như thế nào ạ, thầy ơi,
chữ j ạ……”(hỏi gấp, nhanh, hỏi lại nhiều lần).
Rơi vào thế khó, thầy sinh cuống nói liều:
Thầy đồ:” dủ dỉ là con dù dì”.
Thầy cx khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ mới bảo
học trò đọc khẽ:
Thầy đồ:”con đọc khẽ thôi!”.
Tuy vậy trong lòng anh ta vẫn vô cùng thấy thỏm. Nhân
trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn xin ba đài
âm dương, xem chữ ấy có phải là “dù dì” hay ko.


Thầy đồ:Thiên linh linh, địa linh linh , bây giờ con xin ba đài
âm dương, nếu đó đúng là chữ “dù dì” xin thổ công cho con
được cả ba đài.( thực hiện động tác xin đài 3 lần)
Thổ công cho ba đài được cả ba, thầy thấy vậy lấy làm
đắc chí lắm. Hôm sau thầy bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ
đọc cho to:
Thầy đồ:Trò đọc to lên cho ta nghe nào!
Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào:
-

Dủ dỉ là con dù dì….Dủ dỉ là con dù dì….

Mẹ chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng con
đọc,ngạc nhiên vội bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi
thầy:


Nông dân: Chết chửa ! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ
dỉ” là con ” dù dì”?
Thầy đồ: Mình đã dốt, thổ công nhà nó cx dốt nữa” Tôi vẫn
biết chữ ấy là “kê”, mà “kê” nghĩa là gà, nhưng tôi muốn mở
mang tầm mắt cho bọn trẻ nên tôi dạy cho cháu thế là dạy đến cả
tam đại con gà kia.
Nông dân: Tam đại con gà nghĩa là sao?
Thầy đồ: Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công,
con công là ông con gà.
Nông dân: Úi sời tam đại vs chả tam tiểu.Tôi thấy có mà à thói
dốt mà bày đặt giỏi giang,cống rãnh mà đòi song sánh vs đại
dương,kênh mương mà đòi tương đương vs thủy điện hả thầy đồ
.Mẹ cha muốn dạy hư con bà hả?Bà đây tin tưởng mày ,mời mày
đến nhà dạy con bà ấy vậy mà thành ra nông lỗi này đây
Thầy đồ:Ta đây dạy đúng sách đúng chữ nên chẳng lo việc gì
Nông dân: Á à! Giỏi nhỉ
Thầy đồ: Ta đây học rộng tài cao,đã dạy con bà đến tam đại con
gà mà bà còn muốn cái gì nữa hả
Nông dân:Á à! Ta là cung bọ cạp một khi đã động vào lòng tự
ái và sự tôn trọng của tao,thì t sẽ làm đúng những gì mày đã làm
đúng với tao.Không nói nhiều lên quan để xem ai đúng ai sai




Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×