Tải bản đầy đủ

Tuan 8 tam dai con ga

Nguyễn Thị Ngọc Diệp- THPT Nguyễn Trãi - TT


I. TÌM HIỂU TIỂU DẪN
1. Khái lược truyện cười
TRUYỆN
CƯỜI

Nội dung

Kể về cái
xấu, trái
tự nhiên

Nghệ thuật

Nhiều yếu
tố gây cười

2. Truyện Tam đại con gà
- Truyện cười trào phúng.

- Tóm tắt truyện

Mục đích

Giải trí

Phê phán

Truyện
khôi hài

Truyện
trào phúng


II. Đọc- hiểu văn bản
1. Đọc
- Đọc diễn cảm văn bản
- Bố cục: 3 phần

+ Mở truyện: Câu đầu giới thiệu mâu thuẫn trái tự nhiên.
+ Thân truyện: Tiếp đến “Tam đại con gà nghĩa là làm
sao?” : Tình huống – sự việc gây cười.
+ Kết truyện: Câu cuối  lật tẩy bản chất dốt nát mà lại cố
giấu dốt của thầy đồ bật lên tiếng cười giòn giã.


2. Tìm hiểu văn bản
2.1. Mâu thuẫn trái tự nhiên ở nhân vật thầy đồ



Dủ dỉ
là con
dù dì

* Sự việc thứ nhất: Thầy đồ dốt nát nhưng dạy chữ
- Gặp chữ kê (nghĩa là gà) >< không biết
- Trò hỏi gấp >< bí quá, thầy nói liều "Dủ dỉ là con dù dì".
-> Người đọc cười vì sự dốt nát, nói liều của thầy.




* Sự việc
gây cười
thứ hai:
Thầy đồ
muốn
che đậy
sự
dốt
của mình
- Sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ
- Cho trò đọc khe khẽ.
-> Người đọc bật cười vì sự giấu dốt và sĩ diện
hão của thầy.


* Sự việc gây cười thứ
ba: Thầy khấn Thổ công.
- Xin ba đài âm dương
được cả ba – mê tín.
- Thầy đắc chí, tự tin cho
trò đọc to "cái sự dốt" - "Dủ
dỉ là con dù dì".
-> Cái dốt vô tình được
khuếch đại, nhân lên.


* Sự việc gây cười thứ tư: Thầy bất ngờ chạm
trán với chủ nhà

BỐ BỌN TRẺ -> HỎI THẦY-> THẦY GIẢI THÍCH


DỦ DỈ LÀ CON DÙ DÌ

- Thầy tự thấy cái dốt của
mình và cả cái dốt của
"Thổ công nhà nó"
- Thầy chống chế, che
giấu sự dốt bằng "lí sự
cùn" dủ dì = dù dì (chim
lớn ăn thịt) = chị con
công = ông con gà
-> Cái dốt càng lộ rõ,
thói giấu dốt bị lật tẩy.
Tiếng cười đạt đến cao
trào giòn giã.

DÙ DÌ LÀ CHỊ CON CÔNG

CON CÔNG LÀ ÔNG CON GÀ


=> Như vậy, mâu thuẫn trái
tự nhiên ở đây là dốt 
khoe giỏi, cái dốt  giấu
dốt; cái dốt càng che giấu 
thì bản chất dốt nát càng lộ
ra.


2.2. Ý nghĩa của truyện

- Phê phán thói giấu dốt
- Ngầm ý khuyên răn mọi người không nên giấu dốt
mà hãy mạnh dạn, không ngừng học hỏi.


2.3. Nghệ thuật:
- Kết cấu: Chặt chẽ, như một màn hài kịch
nhỏ: Mâu thuẫn -> phát triển -> cao trào ->
giải quyết -> tiếng cười.
- Ngôn ngữ giản dị nhưng tinh tế, sử dụng
nhiều câu nói gây cười
- Nhân vật với số lượng ít, có tính cách
điển
- Tình huống gần gũi hiện thực đời sống.
- Sử dụng các thủ pháp nghệ thuật: phóng
đại, chơi chữ.


III. Ý nghĩa văn bản

Truyện Tam đại con gà phê phán
thói dốt hay nói chữ, dốt học làm
sang, dốt lại bảo thủ, qua đó nhắn nhủ
đến mọi người phải luôn học hỏi,
không nên che giấu cái dốt của mình.


IV. LUYỆN TẬP

CÂU 1: Truyện cười là:
A. tác phẩm tự sự dân gian ngắn.
B. tác phẩm tự sự có quy mô lớn.
C. câu nói ngắn gọn, hàm súc.
D. lời thơ trữ tình dân gian thường kết
hợp với âm nhạc khi diễn xướng.


CÂU 2: Nội dung của truyện cười:
A. kể về các vị thần.
B. kể về các sự kiện và nhân vật lịch sử.
C. kể về những sự việc xấu, trái tự nhiên.
D. Kể về biến cố lớn trong đời sống cộng đồng của
cư dân thời cổ đại.


CÂU 3: Truyện cười có mục đích:
A. thể hiện sự ngưỡng mộ của nhân dân
với người có công lớn.
B. ca ngợi những tấm gương đạo đức.
C. diễn tả thế giới nội tâm phong phú của
người bình dân xưa.
D. tạo tiếng cười giải trí hoặc phê phán.


Câu 4: Đặc điểm nghệ thuật nổi bật của
truyện cười thể hiện ở:
A. Ngôn ngữ giản dị, tạo tình huống gây
cười.
B. Ngôn ngữ giàu hình ảnh, nhịp điệu.
C. Sử dụng nhiều yếu tố hoang đường, kì ảo.
D. Hình tượng nghệ thuật hoành tráng, hào
hùng.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×