Tải bản đầy đủ

tả cây Bài văn tự làm hay nhất

“ Nhớ sao những buổi trưa hè
Ngắm hàng phượng vĩ tiếng ve gọi bầy
Mái trường rêu phủ còn đây
Bao năm xa cách các Thầy các Cô .“
Những vần thơ trên là nổi niềm của một cô học trò nhỏ khi quay về thăm
trường cũ trong những ngày hè. Vẫn còn đó mái trường thân yêu. Cái kí ức của
những ngày nào ngồi dưới gốc cây bàng già nua để trò chuyện vui đùa bỗng chốc
ùa về. Thế rồi chúng lại chập chờn tan biến đi tất cả khi các chàng nghệ sĩ ve sầu
dạo lên điệp khúc sầu bi. Tất cả đã là quá khứ chỉ còn lại cây bàng già đơn độc
đứng kia che mát cho lớp lớp thế hệ học sinh. Cây bàng này cũng cho em nhiều kí
ức đẹp của tuổi học trò.
Năm tháng cứ trôi đi nhẹ nhàng, nhớ ngày nào cây bàng kia chỉ là một cây
con yếu ớt. Muốn đứng vững phải nhờ vào các cây chống chỗi. Thế mà giờ đây nó
đã sừng sứng tỏ mát cả một góc sân trường. Trong những ngày giáp hè oai bức thì
cây bàng giống một chiếc ô xanh thần kì.
Tôi không ngần ngại ngồi xuống dưới gốc bàng già để tận hưởng cái không
khí mát mẻ giữa cái nắng chói chang của ngày hè.Dưới gốc cây là những chiếc rễ
bàng nhô lên khỏi mặt đất tạo ra những hình thù kì dị trông giống những con rắn hổ
mang đang giận dữ. khi tựa lưng vào cái thân cây bàng sừng sững khoát cho mình
bộ vỏ xù xì nhưng không vì thế mà làm cho nó trở nên xấu xí hơn mà thay vào đó
nó càng minh chứng rõ hơn về sự bất tử của cây bàng. Dù cho nắng cháy, dù cho

mưa dầm nhưng tất cả cũng sẽ vô nghĩa với chiếc vỏ ấy có thể bảo vệ cho cả cây
mau chóng lớn trước cái khắc nghiệt của thời tiết. Treo chi chít trên chiếc thân cây
là những nhánh. Nào là nhánh lớn rồi nhánh nhỏ đan xen vào nhau tạo nên một
chiếc khung lưới.Mỗi cành ấy lại được lắp đầy các chiếc lá, che phủ bóng mát tạo
sân chơi cho các cô câu học trò.
Nếu quan sát kĩ ta thấy chiếc lá bàng có một sự thay đổi kì diệu theo mùa của
năm. Nếu những ngày xuân sang lá non phe phẩy trong gió với màu xanh mướt, thì
hạ về màu của những chiếc lá ấy trở nên sậm màu hơn để xoa dịu cái nắng ngày
hè. Rồi hoà mình vào mùa thu vàng hoe, chiếc lá ấy giống hệt màu của chiếc lá


phong đỏ rực. tạo nên một sắc thái riêng. Đông đến thì trên cành sẽ trịu lá, còn lại
chỉ là một chiếc cây trơ trội. Khi những chiếc lá cuối cũng dần rơi cũng chính là lúc
mùa xuân lại về. Thấp thoát dưới từng kẻ lá là những quả bàng non mơn mỏn từng
chùm xanh non bám vào kẻ lá. Mỗi khi gió lướt mình qua,làm lộ ra những quả trông
giống những chú rùa con. Ôi! Đáng yêu làm sao.
Những cảm nhận tinh tế này làm cho tôi cảm thấy nhớ quá về kỉ niệm đẹp.Tôi
muốn sống lại với cái quá khứ, cái tuổi thơ êm đềm quá. Tôi ngồi trầm ngâm suy
nghĩ về kỉ niệm đẹp, dù rằng không có phép màu quay về quá khú, nhưng tôi sẽ cố
gắng giữ mãi hình ảnh của cây bàng này. Nơi lưu trữ những kỉ niệm đẹp của tuổi
học trò.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×