Tải bản đầy đủ

Viết về sách tôi yêu

Tên sách: Một lít nước mắt
Tác giả: Kito Aya
Nhà xuất bản: NXB Hội Nhà văn
Xuất bản năm 2014 ( Tái bản)
BÀI DỰ THI VIẾT VỀ QUYỂN SÁCH TÔI YÊU

Tôi từng đọc qua nhiều sách, mỗi quyển sách đều có dấu ấn riêng. Nhưng
quyển sách đọng lại trong tôi nhiều kí ức nhất là Nhật ký một lít nước mắt
của Kito Aya. Đó là những trang nhật kí đẫm nước mắt của Kito Aya trong
cuộc chiến đấu dai dẳng với căn bệnh thoái hóa tiểu não. Quyến sách này đã
dạy tôi về bài học và tình yêu thương, tôi đã ý thức hơn về cách sống, về giá
trị của mình trong cuộc sống hiện tại, cho tôi thấy cuộc sống này vô cùng quý
giá.
Tại nước Nhật, nơi núi Phú Sỹ hùng vĩ với những con người nghị lực phi
thường có cô bé Aya 15 tuổi. Vốn là một nữ sinh trung học hồn nhiên, vui vẻ và
hoạt bát như bao đứa trẻ khác, với một tâm hồn nhạy cảm, với một gia đình ấm
áp, những tưởng cô có một cuộc sống bình yên như bao người.Nhưng cuộc sống
của cô đã hoàn toàn thay đổi khi phát hiện mình mắc căn bệnh thoái hoá dây
thần kinh tiểu não. Căn bệnh khiến những ai mắc bệnh sẽ mất khả năng kiểm
soát hành động của mình. Đối với một vận động viên bóng rổ như Aya, điều đó
thật kinh khủng. Cô không thể chạy nhảy thật nhanh trên sân bóng, không thể

nhanh tay ném bóng vào rổ.Căn bệnh đã cản trở Aya khỏi những ước mơ và dự
định, những chuỗi ngày sau này của Aya chỉ còn là bốn bức tường bệnh viện với
một cơ thể ngày càng tê liệt.
Từ một cô bé hay cười, vô tư, Aya trở thành một cô bé mau nước mắt và đắm
mình trong những suy tư về cuộc đời.Niềm vui, hạnh phúc, mơ ước của Aya tan
biến trước mắt cô và hiện ra cảnh buồn đau, tẻ nhạt với nước mắt của mẹ, nỗi
buồn của chính bản thân. Nhưng vượt qua tất cả mọi lo lắng, sợ hãi, Aya đã
sống một cách tích cực, lạc quan. Trong những ngày bệnh tật ấy, Aya đã hát
vang lời ca bài hát :
"Hãy sống!
Mình muốn hít thở thật sâu dưới trời xanh.
Những tán mây trắng phản chiếu qua ánh mắt
Làn gió thoảng hương bạc hà mơn man đôi gò má


Mình mơ về khoảnh khắc tuyệt vời này…".
(Trích trong Một lít nước mắt)

" Ở nơi đó có lẽ tôi sẽ không còn nước mắt nữa" -Ở thế giới hiện tại Aya đã
khóc thật nhiều. Cô đã phải nhìn thấy cơ thể yếu dần, việc cầm nắm trở nên thật
khó khăn, chữ viết giờ đây cũng trở thành một vấn đề lớn. Chức năng tiêu hóa
giờ đây cũng suy giảm, cô thường xuyên bị sặc khi nuốt thức ăn. Phát âm thành
từng tiếng trở nên cực kì nan giải...chỉ có tâm hồn vẫn tiềm tàng một sức sống
mãnh liệt. Aya cũng từng có ước mơ: sẽ học hết cấp 3 ở trường Higashi, ngôi
trường mà bạn yêu thích và đã quyết tâm thi đậu. Tiếp đến bạn sẽ vào đại học,
sau khi hoàn tất sẽ đi làm phụ gia đình và có một cuộc sống hạnh phúc . Bây
giờ, ước mơ ấy là không tưởng Aya ở trường với sự giúp đỡ của bè bạn nhưng
chỉ với lòng thương hại, Aya đã thấy mình gây khó khăn cho người khác khi họ
giúp đỡ, cô cũng thấy cả những giọt nước mắt của mẹ, của cha và của đứa em
gái mà tôi luôn cãi vã.Aya phải chăng đã mơ về khoảnh khắc được chạm tay vào
quả bóng rổ ngày nào mình từng ghi điểm hay cô khát khao đặt chân trên mặt
đất và chạy nhảy.Cô bé ấy luôn khao khát bản thân sẽ sớm bình phục, sẽ được
hòa nhập với cộng đồng, giống như mọi người sẽ được tung tăng vui đùa, nhảy
múa.Vượt lên trên sự lo lắng đó là ý chí kiên cường chống chọi với bệnh tật và
khát khao sống mãnh liệt của một cô bé.. Nếu không yêu đời, không thiết tha
với cuộc đời thì làm sao Aya có những mong ước ấy? Phải thực sự khát khao
lành lặn thì Aya mới nỗ lực trị bệnh, mới tin tưởng vào tương lai tươi sáng.
Đã có lúc Aya bật khóc: "Vậy ra con là đứa không bình thường, con muốn khóc
quá mẹ ơi!" nhưng Aya vẫn đủ tỉnh táo để "tin rằng mình có thể vượt qua căn
bệnh này". Tôi có thể đặt mình vào cảnh Aya nằm trên giường bệnh, đôi mắt


mênh mông trông về một chốn xa xăm nhưng chưa bao giờ hiện lên vẻ tuyệt
vọng, chán chường. Hình ảnh ấy khiến tôi nghĩ đến Helen Keller - một nữ văn sĩ
người Mỹ mù lòa và điếc - đã viết trong cuốn sách Câu chuyện đời tôi: "Khi đó
đôi mắt mù lòa như sáng lên, đôi tai điếc như nghe thấy, tôi nhảy lên như chú
hươu sao. Chiếc lưỡi của người câm cất tiếng hát… Trên đầu tôi chỉ có niềm
vui sướng và hạnh phúc. Chẳng còn nỗi buồn và sự ai oán".
Aya cũng như vậy! Cũng là một con người nghị lực dù phải khóc rất nhiều, đôi
khi còn nhiều hơn cả một lít nước mắt. Nhưng chỉ cần còn sống một giây, một
phút trên cõi đời này, Aya vẫn tin vào bản thân mình. Bởi cuộc đời lắm chông
gai, thử thách, nếu con người không vững tin vào chính mình thì chỉ thấy khổ
đau, tuyệt vọng. Biết trước cuộc đời ngắn ngủi nên cớ gì không sống vui tươi


một chút! Biết đâu sau những giọt nước mắt kia, Aya sẽ tìm được hạnh phúc cho
bản thân mình, dù đó là điều xa vời lắm, khó khăn lắm!
"Vấp ngã ư? Chẳng vấn đề
Dù thế nào ta vẫn có thể đứng lên
Lúc vấp ngã hãy ngước lên nhìn trời kia
Bầu trời xanh bao la ngút ngàn tầm mắt
Có thấy nó đang mỉm cười với bạn không?
Bạn đang còn sống"
(Trích trong Một lít nước mắt)
Khép sách lại, trong đầu tôi vẫn còn luyến lưu hình ảnh Kito Aya với nụ cười
nhẹ nhàng trên môi, ánh mắt trong veo hướng về một chân trời xa xăm. Ở chân
trời ấy, Aya có bố mẹ, anh em, bạn bè, có tất cả những người từng yêu thương
và giúp đỡ cô. Kito Aya - cái tên chỉ còn là ký ức nhưng mãi mãi hiện hữu trong
tâm hồn của những ai đã và đang đọc quyển sách này, bởi niềm tin yêu cuộc
sống mãnh liệt của cô. Và tôi, cũng phải thay đổi thôi, trân trọng cuộc sống này,
sống thật tốt, không bao giờ được gục ngã, để chẳng phải hối tiếc về thời gian
đã qua đi!
Một lít nước mắt - những trang nhật kí giàu xúc cảm về một con người nghị lực.
Sự nỗ lực của Kito Aya truyền lại qua từng trang nhật kí. Những nét đẹp tâm
hồn của Aya được lưu giữ trong từng con chữ và trên hết là trong lòng những
người đã xem phim, đọc sách
"Tuyến lệ ơi, thôi rơi nước mắt đi
Nếu buông xuôi thì sẽ mãi tiếc nuối".
(Trích trong Một lít nước mắt)
Quyến sách này đã là bài học dành cho chúng ta phải kiên trì trước mọi gian nan
thử thách, giúp những người mắc bệnh như Aya có thêm nghị lực sống, dạy
chúng ta biết trân trọng cuộc sống này hơn.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×