Tải bản đầy đủ

Xóm vắng (chưởng2)

Xóm Vắng Nguyên Tác: Quỳnh Dao
Chương 003

Chiều thứ Bảy, Sương nghỉ dạy.
- Thưa cô, cô đi với con bây giờ. Bác Du đã đem xe tới rồi. Nàng mỉm cười:
- Ba cháu nhớ kỹ quá.
- Cô đã xếp đặt đồ vào va li chưa? Để con mượn bác Du mang ra xe nghen cô. Oanh nói
xong chạy ra cửa. Sương nhìn theo nó, trong lòng thấy nao nao. Cho đến bây giờ nàng cũng
không ngờ là mình đã quyết định dời sang nhà ấy. Nàng còn nhớ rõ nét mặt ngạc nhiên của
Ngọc và nhiều bạn đồng nghiệp khác khi nghe nàng nói sẽ dời ở bên nhà của Oanh. Với thái độ
như thế, nàng biết không ai tán thành ý định của nàng mặc dầu họ không nói chi cả. Nàng biết
rằng tất cả đồng nghiệp đều cho nàng là vớ vẩn hay mất bình thường. Họ không hiểu tại sao
nàng lại dấn thân vào một gia đình rắc rối. Họ nghĩ thế cũng phải, vì chính nàng, nàng cũng
không ngờ tại sao mình đồng ý nữa. Nàng nhớ khi quyết định, lý trí như luôn nhắc nhở nàng
không nên đồng ý với Trần nhưng không hiểu có một sức mạnh vô hình nào lôi kéo làm nàng
phải tuân theo.
Nàng khẽ rùng mình khi nghĩ có lẽ Trần, con gái nhỏ của chàng, ngôi nhà đổ nát đó có một
ma lực nào quyến rũ làm người bị không thể nào chống đối lại được. Nàng nhớ lại một quyển
truyện trinh thám nào thật rùng rợn đã viết một chuyện trong một lâu đài hoang phế, có gã đàn
ông mù và một cô giáo... Một người đàn bà loạn trí... Bây giờ hoàn cảnh của nàng đã gần giống
như thế rồi, chỉ còn thiếu người đàn bà loạn trí thôi. Biết đâu lại chẳng có người đàn bà đó

trong tòa nhà đổ vụn?
Oanh chạy trở ra, thở hào hển, má nó đỏ hồng lấm tấm mồ hôi, đôi mắt long lanh... Phía sau
lưng Oanh là người đàn ông trạc 40, người dong dỏng cao, gầy gầy, ăn mặc rất đứng đắn.
Nhìn người đàn ông này, Sương bỗng nhiên thấy sợ đôi mắt ông thật sắc bén. Ông ta lễ
phép:
- Thưa cô, tôi là tài xế của ông Trần. Ông ấy bảo tôi đến đón cô.
- Dạ cám ơn ông. Sương đưa tay đeo cặp kính trắng lên mặt cho có vẻ chững chạc hơn,
nàng chỉ vào trong:
- Va li tôi đã sắp xong rồi, bên trong đây. Bác tài khệ nệ ôm chiếc rương đi trước, Sương
qua từ giã dì Hai rồi ra xe luôn.
Sương ngồi kế Oanh nhìn những luống cải như chạy ngược ra về phía sau. Sương bỗng thấy
bâng khuâng khi nhìn vườn tược cây cối hai bên đường, nàng không biết tại sao như vậy.
Con đường thật ngắn, xe chỉ chạy vài phút thì tới ngay. Nghe tiếng xe ngừng, chị Châu chạy
ra mở cửa, chiếc xe chạy từ từ qua vườn hoa rồi dừng lại bên thềm nhà. Oanh nhanh nhẩu mở
cửa:
- Cô đi với con vào phòng của cô nghen, cô coi vừa ý không? Còn va li để bác tài mang vô
sau. Vừa nói nó vừa nắm tay Sương đi thẳng vào phòng khách, miệng cười cười sung sướng.
Phòng khách vắng hoe, Sương theo Oanh đi lên gác.
Oanh bỗng nhiên đứng sựng lại, những nét vui tươi sung sướng trên mặt nó biến đi thật
nhanh chóng. Sương ngạc nhiên nhìn theo hướng mắt nó và đôi mắt nàng chạm phải một ánh
mắt của người đàn bà khác.
Người ấy thật không giống với hình ảnh người mẹ ghẻ mà Sương đã nghĩ trong lòng.
Khuôn mặt trái xoan dễ thương, đôi mắt trong sáng với hàng lông mi cong vút, đôi môi đỏ
mọng. Gương mặt đó cái gì cũng dễ mến, nhưng thái độ thì lạnh lùng đến độ khắt khe. Vóc
người tầm thước, ăn mặc lại rất đúng dáng vóc và thời trang trông bà ta chưa đầy 30 tuổi.
Sương hơi tiếc cho Trần, làm sao chàng ta thấy được những nét đẹp của vợ mình. Nàng
chắc bà ta cũng không hiểu được tí gì với nàng qua cặp kính trắng nàng mang, bộ đồ quá đứng
đắn của nàng đang mặc. Trông nàng cũng khắt khe đúng như một nhà mô phạm.
- Dạ chào cô... Hân hạnh được gặp cô. Thấy bà ta có vẻ lạnh nhạt, Sương cũng đáp hững
hờ:
- Dạ, không dám. Chào bà. Bà ta mỉm cười khó hiểu:
- Oanh sẽ dẫn cô đến phòng dành riêng cho cô. Bà ta tiếp với giọng thật khách sáo:
- Rất tiếc tại tôi bận nên không thể đón cô. Xin cô cứ coi như đây là nhà cô và Oanh như
con cháu cô vậy. Sương mỉm cười:
- Dạ cám ơn bà, cháu Oanh ngoan lắm. Nàng nhận thấy trong đôi mắt to, đen láy của người
đàn bà trước mặt thật đẹp nhưng cũng chứa một cái gì thật sâu sắc. Sương tiếp:
- Tôi đã tìm hiểu Oanh. Nó rất ngoan ngoãn và biết vâng lời. Bà ta hững hờ:
- Thế à. Bà liếc nhìn Oanh. Sương nhận thấy tay con bé run lên khe khẽ trong tay mình.
Nàng nắm chặt tay Oanh vào như ngầm bảo nó đừng sợ chi cả, đã có nàng. Trong phút giây đó,
Oanh và Sương cảm thấy thương mến nhau nhiều hơn, sợi dây vô hình nào đó như đã có giữa


hai người.
1 2 3 4 5
Xóm Vắng Nguyên Tác: Quỳnh Dao
Bà Trần thong thả bước xuống thang, dáng đi thật khoan thai uyển chuyển. Nhìn dáng đi
của bà, Sương cũng biết được bà đã quen sống trong cảnh quý phái phong lưu.
Từ phía dưới, bác tài mang chiếc rương lên, bà ta nhìn bác:
- Xong rồi bác ra xe chờ tôi nghen, tôi đi liền đây.
- Dạ. Bác tài mang chiếc rương vào phòng Sương trong khi tiếng bà Trần lại lanh lảnh dưới
nhà bếp:
- Chị Châu, đừng chờ cơm tôi nghen, trưa tôi không về. Bước vào phòng Sương, Oanh tươi
vui, liếng thoắng trở lại. Nó đưa tay chỉ cho nàng thấy nào là phòng riêng của ba nó, phòng mẹ
nó và phòng Sương.
Nàng thấy từng lầu trên cũng trang trí rất khéo, chính giữa là một phòng khách nhỏ, chỉ có
bộ sa lon, chậu hoa tươi trên bàn nhỏ, xung quanh là 4 căn phòng, bên ngoài là bao lơn dài.
Phòng của vợ chồng Trần kế sát nhau, kế đó là phòng Oanh và Sương. Sương hỏi:
- Ba má không ở chung phòng à?
- Dạ, từ trước tới nay vẫn như thế. Căn phòng của cô khi trước dành cho khách.
- Gia đình cháu thường có khác à?
- Dạ ít khi có lắm. Lâu lâu chú Cao mới đến một lần, có khi cả năm mới tới. Sương ngơ
ngác:
- Chú Cao?
- Dạ, bạn của ba cháu đó. Chú ấy trồng trà trên Đà Lạt nên rất ít khi về đây. Rồi nó chỉ
quanh hỏi nàng:
- Cô thích phòng này không? Nãy giờ Sương đứng ngoài cửa phòng mà không để ý đến bên
trong, khi nhìn vào nàng ngạc nhiên hết sức. Không ngờ phòng mình lại đẹp đến như thế.
Trong phòng, đồ vật gì cũng xinh cả, dưới chân được trải đệm êm tất cả, hai cái cửa sổ gần
giường ngủ của nàng. Một bàn phấn nhỏ và một cái bàn viết thật đẹp và đầy đủ. Tất cả màu
xanh trừ khăn trải giường màu hồng mang đến cho ta cảm giác âm ấm làm cho vẻ lạnh lẽo của
màu xanh xung quanh thành tươi mát đi.
Sương ngạc nhiên hơn hết là chiếc tủ gần giường, bên trên có chiếc đèn nho nhỏ bao lụa
trắng đục, cạnh đấy là chậu hoa, mà lại hoa hồng màu vàng.
Oanh lắc tay nàng:
- Cô thích không cô?
- Thích lắc Oanh à. Sương tự nhiên thấy vui tươi, nàng nhìn ra cánh cửa thông với hành
lang, trên thàng hành lang là những chậu cúc đang nở rộ như khoe mình dưới dương quang, bên
dưới là vườn lài, với những đóa hoa trắng chen giữa lá xanh. Oanh hỏi nữa:
- Cô thích thật không cô?
- Thật mà, cô thích lắm. Rồi nàng ôm Oanh vào lòng:
- Oanh, trước kia phòng này trang trí như thế nào? Oanh cười:
- Dạ, chỉ có tấm thảm dưới đất là cũ, còn tất cả đều là mới hết. Ba con chỉ dẫn cho các nhà
trang trí, bắt họ phải làm như thế.
- Còn bức tượng? Sương đưa tay chỉ một bức tượng điêu khắc trên một cái giá sát tường.
1 2 3 4 5
Xóm Vắng Nguyên Tác: Quỳnh Dao
- Dạ, bức tượng ấy có lâu rồi. Trước khi ba cháu để trong phòng riêng, nhưng vì không nhìn
thấy gì cả nên bảo mang qua đây. Sương nhìn lại bình hoa trên đầu giường, rõ ràng là nhánh
hoa hồng đó phải mua, vì ngoài vườn không có hoa hồng mà.
Sương bước lại ngồi bên cạnh giường, lòng hồi hộp lạ. Mùi hoa hồng thoang thoảng bay
khắp phòng. Ánh nắng mùa thu chiếu ngang khung cửa sổ, hơi ấm tràn ngập khắp gian phòng.
Có giọng đàn ông trầm ấm:
- Cô hài lòng chứ cô Sương? Sương giựt mình ngẩng lên nhìn, Trần đang đứng ngay khung
cửa. Nàng không biết chàng đã đến hồi nào, có lẽ chàng đã nghe câu chuyện giữa Oanh với
nàng rồi. Sương đứng dậy, mặc dầu Trần không thấy gì nhưng nàng vẫn giữ lễ độ:
- Dạ, ông sắp đặt gian phòng thật đẹp.
- Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng tôi không biết họ có chọn màu sắc đúng theo lời tôi không?
- Dạ, màu sắc hợp lắm. Nàng không ngờ chàng lại chọn màu hay đến thế.
- Tôi thật ngạc nhiên, ông chọn màu hay quá. Trần gật đầu:
- Cám ơn cô, khi trước tôi cũng có biết chút ít trang trí, màu sắc.
- À... Sương lại nhìn quanh gian phòng một lượt:
- Tôi thiết tưởng ông không nên quá lo như thế, ông làm tôi ngại thêm thôi. Trần cười:
- Cô định viết văn, tôi nghĩ là mình phải tạo hoàn cảnh thích hợp cho cô để sáng tác chứ.
- Ông bảo tôi sắp viết văn à?
- Phải, cô đang thâu nhập tài liệu đó chứ gì? Chàng cười tiếp:
- Cô cứ ở đây rồi cô sẽ có đề tài viết một truyện tiểu thuyết, có lẽ là một đề tài lạ. Sương lắc
đầu:
- Dạ...
- Đừng cãi nữa, tôi hiểu cô mà. Sương lặng thinh, nàng nghĩ Trần là một con người tàn tật
mà lại độc đoán.
- Ông ta bảo là hiểu mình, nhưng sự thật đã hiểu chưa. Sương hơi ngướng mày, nàng không
muốn cãi lẫy nữa. Nàng trở vào phòng, mở chiếc rương, chuẩn bị mang vật dụng ra sắp xếp cho
có thứ tự. Trần như chú ý lắng nghe:
- Oanh, con nên về để cô nghỉ ngơi.
- Dạ, ba cho phép con ở lại lo dọn với cô. Sương cũng quay về phía Trần:
- Ông cho phép cháu ở lại giúp đỡ tôi một lát nghen. Có Oanh nói chuyện cũng vui. Trần
vừa chào Sương vừa nói:
- Vậy thì Oanh cứ ở với cô. Thôi, tôi về. Rồi chàng lững thững bước ra khỏi phòng. Sương
mở cửa tủ áo, bên trong đã có sẵn những móc áo mới, nàng đưa cho Oanh, nó cẩn thận móc vô
từng chiếc áo dài rồi đưa lại cho nàng máng lên. Oanh vui vẻ:
- Cô có nhiều áo dài màu đẹp quá, màu hồng, màu xanh lục nè, màu vàng. Sao cô ít mặc quá
con chỉ thấy cô mặc màu trắng, đen hay xanh đậm thôi. Sương mỉm cười:

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×