Tải bản đầy đủ

Cảm nhận của anh chị về hình tượng nhân vật Chí Phèo trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao?

Giữa lúc dòng văn học hiện thực phê phán (1930-1945) tưởng như chấm dứt
thời kỳ vàng son của mình thì Nam Cao xuất hiện như một ngôi sao lạ trên bầu
trời đầy sao. Với tác phẩm “Chí Phèo” (1940), Nam Cao đã đóng góp cho dòng
văn học hiện thực một điển hình nông dân mới lạ, sâu sắc, độc đáo với tấn bi
kịch bị cự tuyệt quyền làm người của Chí Phèo.
Chí Phèo ra đời thật là thê thảm: “Một anh đi thả ống lươn, một buổi sáng tinh
sương đã thấy hắn trần truồng và xám ngắt trong một cái váy đụp để bên cạnh
cái lò gạch bỏ không, anh ta rước lấy và đem cho người đàn bà goá mù.Người
đàn bà goá mù này bán hắn cho bác phó không con và khi bác phó cối chết thì
hắn bơ vơ, hết đi ở nhà nọ.Thân phận của đứa con hoang thật là bi thảm.May
thay, xã hội cũng còn chút tình thương nên Chí mới có thể tồn tại mà trưởng
thành.Nếu ở trong một xã hội bình thường thì Chí vẫn có thể trở thành người
lương thiện.Năm 20 tuổi hắn đã là một thanh niên khoẻ mạnh làm canh điền
cho Bá Kiến, “hắn ao ước có một gia đình nho nhỏ, chồng cuốc mướn cày thuê,
vợ dệt vải,chúng lại bỏ một con lợn để làm vốn liếng, khá giả thì mua dăm ba
sào ruộng làm”.Nhưng mơ ước nhỏ nhoi như vậy cũng không thành.
Hắn cũng có lòng tự trọng.Khi bị bà Ba nhà cụ Bá gọi lên bóp chân, bóp đùi gì
đó thì”hắn chỉ thấy nhục chứ yêu đương gì”.Nhưng bản chất lương thiện trong
sáng ấy của Chí đã bị xã hội huỷ diệt.
Bá Kiến ghen với anh canh điền được bà Ba quyền thu quyền bổ trong nhà nên
đã ngầm đẩy Chí Phèo đi ở tù.Sau bảy,tám năm tù, Chí trở về thành một tên lưu

manh côn đồ.Nhà tù đã cướp đi bộ mặt lương thiện của hắn, biến hắn trở thành
“con quỷ dữ của làng Vũ Đại”, “Cái đầu thì trọc lốc, cái răng cạo trắng hớn, cái
mặt thì đen mà rất cơng cơng, hai mắt gờm gờm trông gớm chết”
Bá Kiến và nhà tù thực dân đã xô đẩy Chí Phèo vào con đường lưu manh tội
lỗi.Từ đấy,đối với đời là một cơn say.Những cơn say của hắn tràn từ cơn này
đến cơn khác.Hắn ăn trong lúc say,ngủ trong lúc say và thức dật hãy còn
say,dập đầu,rạch mặt trong lúc say…để rồi say nữa, say vô tận.Hành vi lưu
manh côn đồ của hắn có mấy biểu hiện:Hắn đập đầu, rạch mặt, đe doạ, ăn vạ,
tống tiền bọn cường hào mà tiêu biểu là Bá Kiến.
Đối với dân làng, hắn là con quỷ dữ giết người không gớm tay. Dân làng ai
cũng sợ hắn. Hắn lại bị bọn cường hào lợi dụng để thanh trừng lẫn nhau. Bá
Kiến có lần đã sai Chí đi đòi nợ Đội Tảo. Chí làm được việc, vênh váo ra về
“Anh hùng làng này cóc thằng nào bằng ta”.
Với hình tượng Chí Phèo, Nam Cao đã nêu lên một hiện tượng khá phổ biến, có
tính quy luật ở nông thôn Việt Nam xưa. Những người lao động lương thiện bị
xã hội đẩy vào con đường cùng đã quay lại chống trả bằng con đường lưư manh
để tồn tại. Trước Chí Phèo, làng Vũ Đại đã có Năm Thọ rồi Binh Chức. Sau khi
Chí Phèo chết, hiện tượng đó chắc gì đã chấm đứt. Biết đâu lại có một Chí
Phèo con ra đời trong cái lò gạch cũ?.
Điều chắc chắn là còn bọn cường hào ức hiếp dân lành, không cho họ đựoc
sống lương thiện thì họ phải rơi vào con đường lưu manh, giành lấy miếng ăn,
tức là bị huỷ diệt nhân tính và bị xã hội cự tuyệt quyền làm người. “Chí
Phèo”đã làm nổi bật cái quy luật tàn bạo đó của xã hội cũ.
Nhưng nếu truyện dừng lại ở đó thì Nam Cao không có gì mới hơn các nhà văn
hiện thực phê phán đi trước. Nét đặc sắc và độc đáo của Nam Cao là đã rọi ánh
sáng vào tâm hồn đen tối ấy để thấy rằng Chí Phèo vẫn còn một chút lương tri.
Nhưng rọi bằng cách nào, Nam Cao đã rọi bằng ánh sáng của tình thương, tình
yêu, chỉ có những tình cảm ấy mới có thể rọi vào tâm hồn của một con quỷ.
Trong một cơn say, dưới đêm trăng ngoài bãi vắng, hắn vừa la làng vừa cưỡng
ép Thị Nở, người đàn bà xấu ma chê quỷ hờn ở cái làng Vũ Đại này. Nhưng
điều kì diệu là nếu như lúc đầu Thị Nở chỉ khơi dậy bản năng sinh vật ở người
đàn ông say rượu Chí Phèo, thì sau đó sự chăm sóc đầy ân tình và sự yêu
thương mộc mạc chân thành của Thị Nở đã làm thức dậy bản chất lương thiện
của người nông dân lao động . Sau khi ăn bát cháo của Thị Nở thì Chí tỉnh hẳn.
Hắn bâng khuâng tỉnh dậy sau một cơn say rất dài. Lần đầu tiên từ ngày về
làng, sáng dậy hắn nghe tiếng chim kêu,hắn nghe rõ tiếng cười nói của người đi
chợ, anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá, tiếng cười nói của những người đàn
bà đi chợ về…Những âm thanh bình thường quen thuộc ấy đã trở thành tiếng
gọi của sự sống và đã lay động sâu xa tâm hồn Chí.Cuộc gặp gỡ Thị Nở đã loé
sáng như một tia chớp trong cuộc đời tối tăm dằng dặc của Chí. Chí bỗng nhận
ra tất cả tinhg trạng bi đát cảu số phận mình. Tình yêu thương đã thức tỉnh Chí.
Chí bỗng thấy thèm lương thiện, muốn làm hoà với mọi người biết bao. Chí
khao khát được mọi người nhận ra anh trở lại vào cái xã hội bằng phẳng của
những người lương thiện. Tình yêu của Thị Nở đã mở đường cho Chí Phèo trở
lại làm người.
Nhưng tội nghiệp cho Chí Phèo, Chí mà cầu cứu vào Thị Nở để trở lại làm
người lương thiện thì chẳng khác nào người sắp chết đuối vớ phải mảng
bèo.Thị Nở là một phụ nữ u mê, đần độn. không tự định đoạt được vận mệnh
của minh.Đã ở với Chí Phèo năm ngày năm đêm trong túp lều bên bờ sông, mà
khi bà cô ngăn cản, thị lập tức chạy sang nhà Chí Phèo: “Thôi! Dừng yêu”.
Cuộc đời Chí Phèo bị tường cao bao bọc chỉ còn một ngõ ngách để trở về cuộc
sống lương thiện. Bà cô Thị Nở đứng ở đó và ngăn chặn. Chúng ta cũng không
trách bà cô Thị Nở. Bà cũng như dân làng Vũ Đại đã quen coi Chí là tên lưu
manh,là con quỷ dữ rồi. Hôm nay, linh hồn hắn trở về nhưng không ai nhận ra.
Thế là Chí Phèo thật sự rơi vào một bi kịch tinh thần đau đớn. Chí Phèo thật sự
đã bị xã hội cự tuyệt. Chí vật vã quằn quại trong cơn đau đớn tuyệt vọng. Hắn
lại uống, lại uống, Nhưng càng uống càng tỉnh ra, không nghe mùi rượu mà chỉ
nghe mùi cháo hành. Hắn càng thấm thía nỗi đau vô hạn của thân phận mình.
Rồi hắn ôm mặt khóc rưng rức. Rồi lại uống say mèm. Hắn ra đi với một con
dao ở thắt lưng. hắn lẩm bẩm; “Tao phải đâm chết nó”.Hắn định vào nhà Thị
Nở thì lại vào đúng nhà Bá Kiến. Đây là một tình tiết của thiên tài, vì trong
tiềm thức, trong vô thức Bá Kiến mới là kẻ thù chính của Chí. vả lại cũng thuộc
đường, thuộc ngõ. Bá Kiến đang nằm ngủ trưa. Hắn đang nằm ngủ trưa. Hắn
đang bực mình với bà Tư, không biết đi đâu mà lâu quá “Sao bà ấy còn trẻ quá,
gần bốn mươi tuổi mà trông cứ phây phây, càng phây phây quá đi nữa! Mà thấy
ghét những thằng trai trẻ…Cụ chỉ muốn cho tất cả những thằng trai trẻ ở tù”.
Thì chinh lúc đó, con người trai trẻ bị hắn đẩy vào tù năm hai mươi tuổi vung
dao xông vào. Chí Phèo dõng dạc: “Tao muốn làm người lương thiện Không ai
cho tao lương thiện”. Hắn vung dao nhào tới. Bá Kiến chết rồi hắn tự sát, khi
người ta đến thì hắn “đang giãy đành đạch ở giữa bao nhiêu là máu tươi”. “Chí
Phèo đã chết ở ngưỡng cửa trở về cuộc đời đóng chặt trước hắn. Chí đã chết
trong niềm đau thương lớn lao và niềm khao khát mãnh liệt là được sống làm
người nhưng đã bị cự tuyệt. Câu hỏi cuối cùng của Chí: “Ai cho tao lương
thiện” là câu hỏi phẫn uất, đau đớn còn làm day dứt người đọc. Qua hình tượng
Chí Phèo, Nam Cao đã đặt ra câu hỏi lớn ấy. Đó là vấn đề có ý nghĩa xã hội, có
ý nghĩa triết học, có tầm vóc lớn lao.
Nhân vật Chí Phèo là một điển hình nông dân mới mẻ, độc đáo, sâu sắc mà
Nam Cao đã góp vào cho dòng văn học hiện thực. Với nghệ thuật kể chuyện
hấp dẫn, với cách phân tích tâm lí sâu sắc, Nam Cao đã đặt ra và giải quyết tấn
bi kịch của người nông dân. Bi lkịch bị cự tuyệt quyền làm người. Với nhân vật
Chí Phèo, Nam Cao đã hai lần tố cáo xã hôij thực dân phong kiến. Xã hội đó đã
cướp đi những gì Chí Phèo có và đã cướp đi những gì Chí Phèo muốn. Và Nam
Cao chẳng những là một nhà văn hiện thực sâu sắc mà còn là một nhà văn có
tinh thần nhân đạo cao quý.

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×

×