Tải bản đầy đủ

Bài 4 - The letter of condolence & letters of sympathy-phần 1 pdf


Bài 4 - The letter of condolence & letters
of sympathy (Thư chia buồn & thư bày
tỏ thái độ thông cảm)-phần3

LETTERS OF SYMPATHY IN CASE OF ILLNESS (THƯ TỎ
THÁI ĐỘ THÔNG CẢM VỚI NGƯỜI BỆNH)

Phần bố cục của dạng thư tỏ thái độ thông cảm với người bệnh
cũng giống như thư chia buồn. Tuy nhiên phần nội dung của
dạng thư này khá phong phú, phụ thuộc vào sự thân thiết của mối
quan hệ, tình trạng bệnh và rất nhiều yếu tố khác.

Khi viết dạng thư này các bạn hãy lưu ý nên thực sự lưu tâm khi
đề cập đến sự thiếu may mắn, nỗi cực nhọc mà người nhận thư
phải chịu đựng. Tuy nhiên các bạn hãy viết với cảm xúc thật, sự
chân thành để giúp người đọc cảm thấy được chia sẻ.

Sau đây bài giảng sẽ giới thiệu một số bức thư tỏ thái độ thông
cảm với người bệnh để các bạn học hỏi thêm về cách viết cũng
như ngôn ngữ sử dung.


Các bạn hãy quan sát những ví dụ dưới đây:
Bức thư kinh điển đầu tiên phải kể đến là bức thư bày tỏ thái độ
thông cảm được viết năm 1012, khi ngài Alderman, hiệu trưởng
của trường đại học Virginia, buộc phải nghỉ dưỡng một thời gian
dài trên núi do bệnh lao. Walter H. Page, tại thời điểm đó là người
biên tập của World's Work, đã viết một bức thư tỏ thái độ thông
cảm hết sức tế nhị để gửi tới bà Alderman.

Các bạn hãy quan sát phần thư dưới đây:



Cathedral
Avenue,
Garden City, L.
I.


December 9, 1912.





My dear Mrs. Alderman:





In Raleigh the other day I heard a rumor of the sad
news that your letter brings, which I have just
received on my return from a week's absence. I
had been hoping that it was merely a rumor. The
first impression I have is
thankfulness that it had been discovered so soon
and that you have acted so promptly. On this I
build a great hope.





But underlying every thought and emotion is the
sadness of it
that it should have happened to him,
now when he has done that prodigious task and
borne that hard strain and was come within sight
of a time when, after a period of more normal
activity, he would in a few years have got the
period of rest that he has won But these will all
come yet; for I have never read a braver thing than
your letter. That bravery on your part and his,
together with the knowledge the doctors now
have, will surely make his recovery certain and, I
hope, not long delayed. If he keep on as well as
he has begun, you will, I hope, presently feel as if
you were taking a
vacation. Forget that it is enforced.





There comes to my mind as I write man after man
in my acquaintance who have successfully gone
through this experience and without serious
permanent hurt. Some of them live here. More of
them live in North
Carolina or Colorado as a precaution. I saw a few
years ago a town most of whose population of
several thousand persons are recovered and
active, after such an experience. The disease has
surely been robbed of
much of its former terror.





Your own courage and cheerfulness, with his own,
are the best physic in the world. Add to these the
continuous and sincere interest that his thousands
of friends feel these to keep your courage up, if it
should
ever flag a moment and we shall all soon have
the delight to see and to hear him again his old
self, endeared, if that be possible, by this
experience.





And I pray you, help me (for I am singularly
helpless without suggestions from you) to be of
some little service of any service that I can.
Would he like letters from me? I have plenty of
time and an eagerness to write them, if they would
really divert or please him. Books? What does he
care most to read? I can, of course, find anything
in New York. A visit some time? It would be a very
real pleasure to me. You will add to my happiness
greatly if you will frankly enable me to add even
the least to his.





And now and always give him my love. That is
precisely the word I mean; for, you know, I have
known Mr. Alderman since he was graduated, and
I have known few men better or cared for them
more.





And I cannot thank you earnestly enough for your
letter; and I shall hope to have word from you
often if (when you feel indisposed to write more)
only a few lines.





How can I serve? Command me without a
moment's hesitation.





Most sincerely yours,


Walter H. Page.





To Mrs. Edwin A. Alderman.

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×

×