Tải bản đầy đủ

Phân tích nhân vật Tôi trong truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao pptx

Phân tích nhân vật Tôi trong truyện
ngắn Lão Hạc của Nam Cao





Lão Hạc là một truyện ngắn đã đặt ra được khá nhiều vấn đề bức xúc của xã
hội Việt Nam ở thời điểm ấy.Truyện là tiếng gào thét dữ dội cầu cứu lấy con
người.Nhưng bên cạnh cái vấn đề to lớn nhằm thẳng vào bọn thực dân phong kiến
ấy.Nam Cao khi còn muốn gửi gắm những bài học nhân sinh rất nhẹ nhàng mà thấm
thía: “Chao ôi…ích kỉ che lấp mất”.
Lời triết lý trên nay là moat đoạn văn nằm ở phần cuối truyện,cũng là nhân vật
dùng để bình giá chính người vợ của mình.Nó hàm chứ một cách sống,một triết lý
nhân sinh.
Quả thực như vậy!Không biết đã bao giờ chúng ta tự hỏi:ta đang sống ở
đâu?Nơi ta sống có những ai?Những câu hỏi tưởng chừng rất dễ trả lời nhưng thực tế
thì ngược lại.Với những người ở quanh ta,chẳng làm điều gì ảnh hưởng đến cuộc sống
của gia đình ta chắc chẳng mấy khi ta “cố tìm mà hiểu họ”,giống như người vợ tảo tần
của ông giáo.Và bởi thế cho nên phải chăng ta chỉ nhìn thấy họ “gàn dở,ngu ngốc,bần
tiện,xấu xa,bỉ ổi…”.Đúng!Điều này thường gặp lắm!Có thể ta “không cố tìm”nên

chẳng bao giờ ta “hiểu họ”.Những gì ta nhìn thấy và ta đang đánh giá kia hầu hết chỉ
là những yếu tố bề ngoài mà những người nghèo khổ thì làm sao có điều kiện mà
chăm chút cái bề ngoài.Hoặc giả ta cũng có thể chẳng có thì giờ và công súc để quan
tâm tới họ.Và thế là vô tình hay hữu ý họ trở thành những người “tàn nhẫn” trong mắt
của chúng ta.Vợ ông giáo là một người như vậy.Chị không ác với ai nhưng chị quá
khổ mà người ta khổ quá thì “còn nghĩ gì đến ai được nữa”.Đến nay ta thấy nhân vật
“tôi” sâu sắc lắm.Đúng là nếu chưa nghĩ đến mình thì có đâu lại lo cho người
khác.Muốn nghĩ cho người khác trong khi mình chẳng hơn họ điều gì hẳn phải “cố”
rất nhiều,phải vượt qua không biết bao nhiêu rào cản về vật chất và tình thần.Ông giáo
chính là người đã vượt qua những rào cản ấy để mà khóc,mà cảm thông cho lão Hạc
trong khi cuộc sống của gia đình mình cũng chẳng hơn gì.
Ông giáo không giống vợ mình,chỉ nhìn lão Hạc bằng một chiều thôi.Ông vượt
lên tất cả để mà thong cho lão Hạc,thương cho một kiếp người sống nhục nhằn,tủi
cực.Lão Hạc đáng thương và đáng được thương lắm chứ.Lão cũng tốt vô cùng.Chỉ có
điều cái tốt đẹp của lão không có mảnh đất để được sống lâu dài.Nó loáng qua nhanh
với tất cả những người hàng xóm thờ ơ.Cuộc đời của lão là chuỗi dài những lo
lắng,buồn đau và thậm chí đôi lúc là ích kỉ.Tất cả cái đó là át hết đi cái tình yêu
thương con rất mực,cái long vị tha,lòng tự trọng….của lão nông dân nghèo khổ ấy.Cái
tốt,cái đẹp đã bi những lo lắng lặt vặt hàng ngày che lấp hẳn đi khiến những người
sống gần lão nếu không căng ra để hiểu thì sẽ chỉ thấy lão toàn là xấu xa tàn nhẫn mà
thôi.Cái triết lý của Nam Cao quả là một bài học nhân sinh sâu sắc.Nó dạy ta cái lẽ
sống tốt đẹp ở đời.
Suy nghĩ của người dẫn truyện là một đoạn văn giàu triết lý.Nó được lặp lại
trong moat thực tế ở phần cuối truyện.Khi ông giáo nghe Binh Tư kể,ông cứ nghĩ
những ý nghĩ tốt đẹp mình về lão Hạc đã lâm và cuộc đời đáng buồn biết mấy.Nhưng
ngay sau đó khi đã hiểu ra lão Hạc xin bả chó của Binh Tư về là để chết thì ông giáo
mới giật mình.Đó!Nếu ta sống với những người ở quanh ta mà không “cố tìm hiểu
họ” thì ta đâu dễ dàng biết được họ cũng chỉ vì những lo lắng buồn rầu mà cái bản tính
tốt bị giấu đi.Họ cũng tủi khổ và bất hạnh biết nhường nào.

Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×

×