Tải bản đầy đủ

Tâm sự một bà mẹ thay đổi hoàn toàn sau khi sinh con pptx




Tâm sự một bà mẹ thay đổi hoàn toàn sau
khi sinh con

Chị Ngân chưa bao giờ nghĩ đau đẻ lại khủng khiếp đến như vậy. Chị không
những bị đau khi chuyển dạ mà chị còn chịu những cơn đau kinh hoàng sau
khi mổ xong.
Điều này khiến chị trở thành con người khác. Không chỉ riêng bản thân chị mà
dường như bất kỳ ai trong gia đình đều nhận thấy sau khi sinh Tũn, chị Ngân trở
thành một con người hoàn toàn khác.
Chị nhớ như in ngày 9/1 đó, chị nhẩm đi nhẩm lại theo lịch là ngày 12 cu Tũn mới
chào đời vậy mà đang đêm hôm bỗng dưng những cơn đau dồn dập kéo đến, khiến
cơ thể chị căng ra. Hai vợ chồng chị dắt nhau vào viện.
Trước đó, chị mong muốn đẻ mổ lắm, năm lần bảy lượt gợi ý bác sĩ “cho em được
mổ”. Hỏi ra, hóa ra chị muốn sinh mổ là bởi “để em được tự tin trước chồng, chứ
sinh thường, ghê chết”. Nhưng đó chỉ là một lý do, lý do chính đó là chị được chủ
động về giờ giấc, "không phải phụ thuộc vào cu con".
Sau khi bị bác sĩ mắng cho một trận, chị đành ngậm ngùi: “Thường thì thường”.
Thế nhưng ngày chị sinh, những cơn co dồn dập kéo tới, cổ tử cung đã mở những 5

phân, đau quặn thắt… ấy thế mà bác sĩ lại dặn: “Nào, nào, bà bầu bình tĩnh, em
đừng rặn nữa nhé”.
Chị Ngân nhăn nhó kiềm chế cơn đau của mình, nằm trên bàn đẻ nhìn qua phòng
kính, chị trông thấy cả gia đình đang mặt mày xanh lét nói chuyện với bác sĩ.

Không chỉ riêng bản thân chị mà dường như bất kỳ ai trong gia đình đều nhận thấy
sau khi sinh Tũn, chị Ngân trở thành một con người hoàn toàn khác (Ảnh minh
họa)
Chưa hiểu đầu cua tai nheo thế nào, chị được một chị hộ sinh đem giấy bút vào dặn
“ký nhanh còn triển khai tiếp công tác em ơi”.
Đau lắm rồi, chị cố gắng lờ mờ đọc được những thông tin trên một tờ giấy đại loại
chị có nguy cơ tiền sản giật, phải chuyển sang mổ cấp cứu. Chị cười khoái trá: “Ô
thế mổ à, ổn rồi”.
Dù đau lắm, chị vẫn chặc lưỡi: "Quyết mổ ngay từ đầu thế có phải là ổn không cơ
chứ".
Những cơn đau kéo đến ngày càng nhiều lần với sự đau đớn ngày càng tăng lên,
chị cắn chặt răng và được các bác sĩ đưa cáng lên bàn mổ. Sau khi một mũi tiêm
lạnh được tiêm thẳng vào người chị, chị Ngân thấy hoàn toàn nhẹ nhõm, chị nghĩ
"sao bỗng dưng cu Tũn ngoan đến lạ thường, chẳng đạp dữ dỗi như phút trước nữa
nhỉ?".
Nằm yên trên bàn mổ, chị nghe các bác sĩ nói với nhau về vị trí em bé, và các dụng
cụ y tế. Sau 10 phút, chị giật mình khi có tiếng khóc chóe vang lên, đó chính là
những âm thanh đầu tiên chị được nghe từ Tũn. Chị hạnh phúc khôn cùng khi được
nhìn mặt con.
Sau vài tiếng nằm chờ hết thuốc tê, chị Ngân mới thực sự thấy đau đớn, kể lại chị
bảo: “Chưa bao giờ mình thấy đau như thế, đau đến nỗi mà cười không cười nổi,
khóc không khóc nổi, nguyên ngày đầu tiên, rồi ngày thứ 2, mình chẳng nghĩ được
gì tới chồng con, chỉ nghĩ tới cơn co dạ con đang giật lên từng hồi.
Chị kết luận: "Đúng là đau như đau đẻ. Các cụ nói cấm có sai".
Ngày thứ 3 chị mới lần đầu được ôm con vào lòng và ngày đó chị thay đổi. Chị
tâm sự: "Chẳng hiểu sao từ giây phút ôm con vào lòng, những giọt sữa bỗng rỉ ra
ướt cả áo, mình thấy trước mặt mình là một phần quan trọng của cơ thể mình, mình
sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì con. Đó là thay đổi lớn nhất của mình".
Khỏi phải nói chị rưng rưng hạnh phúc, quên sạch đi cái đau khi cho con bú. Thay
đổi thứ hai đó là chị ít nhìn vào gương hơn trước. Trước đây, kể cả khi đang mang
thai, chị Ngân vẫn nổi tiếng là một người đàn bà quý phái, sang trọng, cách ăn
mặc, trang điểm của chị khiến bất kỳ đấng trượng phu nào cũng phải ngước nhìn,
khiến chị em nể phục: "Có chồng, bầu bì mà vẫn đẹp, quyến rũ".
Và đương nhiên trước đây, gương chính là thứ mà chị suốt ngày soi, trong phòng
thì chẳng nói làm gì, bếp, nhà tắm, suốt ngày chị chải chuốt, soi gương, ngắm nhìn
mình. Nhớ lại, gần đến ngày sinh, chị chỉ ước sinh nhanh nhanh còn về tập gym lấy
lại phom cũ…
Ấy thế mà sau khi Tũn ra đời, chị bảo, chị thích ngắm con hơn ngắm chính mình
trong gương.
Trước đây, chị là người thích di chuyển, chị thích trải nghiệm bằng những chuyến
đi xa, thế nên trước khi sinh, chị còn lên kế hoạch, sau vài tuần sẽ cho Tũn làm
ngay một tour đi biển hoặc sang Sing để lớn nhanh… thì giờ đây mọi thứ quanh
con, chị đều lo lắng.
Có những lúc chị cười ngặt nghẽo khi thấy nhiều bà mẹ bịt kín con từ đầu tới chân,
chị bảo: “Ôi, nóng chết. Phải thả con ra thì nó mới lớn được chứ".
Còn bây giờ: Ra đường ư? Không được, bụi vô cùng, phải sau 6 tháng con cứng
cáp mới ra đường chơi nhé. Đến con muỗi vo ve trong nhà, chị cũng bắt chồng
phải đuổi nó hoặc “ngắt đít muỗi” không thì “mang bệnh cho Tũn mất”…
Rồi chị thấy yêu thương mẹ mình hơn, trước chị có yêu thương, tôn trọng bố mẹ
nhưng theo một kiểu khác. Chị sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả, được
bố mẹ chiều chuộng từ nhỏ nên đôi khi chị khá bướng bỉnh.
Thế nhưng sau những cơn đau đẻ rồi khi Tũn ra đời, chị ngoan như con mèo với bố
mẹ, chị thường xuyên gọi điện cho mẹ, hỏi thăm mẹ. Mẹ chị thấy lạ thì chị chỉ bảo:
“Sau khi sinh con, con mới biết mẹ khổ như thế nào mới có được con".
Trước đây, chị tự nhủ mình là người đàn bà can đảm, băng giá, chẳng gì làm chị
khóc lóc, lo lắng được, nhưng giờ khi Tũn ra đời, chị khóc ngon lành trong toilet
khi vừa nghe trên tivi tin một bé bị tai nạn, chị xót xa khi biết tin trẻ con bị cắt xén
thuốc tiêm phòng
Chị đắng miệng khi đang ăn với bạn bè có một bà mẹ bé nhỏ bế đứa con gầy trơ
xương đi xin ăn. Và tim chị ngừng đập khi Tũn bị sổ mũi.
Trước yêu chồng là thế, chồng là nhất, thì giờ “anh ra phòng khác ngủ đi, cho Tũn
tập trung ngon giấc”.
Trước, hễ anh chồng chị về muộn hay lỡ liếc bóng hồng nào, chị lại lườm nguýt,
"nguyền rủa" lũ đàn ông, nhưng giờ cục vàng của chị cũng là đàn ông nên chị cố sẽ
thông cảm với chồng hơn. Chị còn bảo: "Đa tình là đặc quyền của đàn ông".
Cuối cùng chị nghĩ: "làm mẹ là điều tuyệt vời nhất với chị từ trước tới nay. Cảm
ơn Tũn đã có mặt trên đời".


Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×

×