Tải bản đầy đủ

42 bài viết về Thiên tai, Nhân họa

42 bài viết về Thiên tai, Nhân họa
TNT Mặc Giang
thnhattan@yahoo.com.au
01. Thương lấy Miền Trung
02. Bao giờ thoát khổ hỡ em ?
03. Miền Trung, tôi thấy rồi em
04. Thương về Miền Trung
05. Lại Thương về Miền Trung
06. Thương Người Miền Trung
07. Thương về Miền Nam
08. Lại Thương về Miền Nam
09. Thảm trạng xây cầu Cần Thơ
10. Bão lụt thảm thương
11. Máu chảy về tim, rung lòng nhân thế
12. Quê Hương máu chảy ruột mềm
13. Bão Katrina, đổ nát Hoa Kỳ
14. Người thương Nước, lại hai lần Thoát Nước
15. Hỡi hai mùa mưa nắng
16. Tiếng kêu cứu của lương tâm
17. Tiếng kêu thương thứ hai
18. Đừng làm ô nhục quê hương!

19. Xóa tan những ô nhục cho người con gái Việt Nam
20. Dòng lịch sử, xin đừng ai vẩn đục!
21. Người lớn đã giết các em rồi
22. Nát cõi Trần gian, Thiên Đàng chấn động!
23. Này, những người Tử Đạo!
24. Bão khốc Sóng Thần
25. Từ cõi chết, Em lần mò sống lại
26. Hạn Hán bạo tàn
27. Hỏa Hoạn điêu tàn
28. Đất trời sao lắm phũ phàng
29. Còn gì nữa người ơi
30. Dấu Ấn năm thứ tư Thế Kỷ
31. Nhìn băng tuyết lở hờn căm
32. Những con tàu định mệnh
33. Bảo về hành tinh xanh
34. Sao không ngừng tay lại
35. Động đất tan hoang
36. Đất chùi Đất sụt
37. Thương lấy Haiti
38. Bão lụt tại Queensland
39. Thiên tai bao giờ kết thúc?
40. Động đất sóng thần
41. Núi lửa
1


42. Hai chuyến bay định mệnh

Thương lấy Miền Trung
Viết thêm 1 bài cho cảnh lũ lụt
đang hoành hành và tàn phá hơn mười mấy tỉnh Miền Trung.

Mặc Giang
Lụt, đang hoành hành Thanh Hóa !
Lụt, đang càn quét Nghệ An !
Lụt, đang tàn phá Ninh Bình !
Lụt, đâu có tha Hà Tĩnh !
Còn Quảng Bình, cũng ngập tràn, chấn động !
Còn Quảng Trị, cũng nghiêng ngửa, điêu linh !
Quảng Nam - Đà Nẵng, hứng chịu cực hình !

Thừa Thiên - Huế, lặn chìm trong biển nước !
Tỉnh Quảng Ngãi, tơi bời chất ngất !
Tỉnh Bình Định, ập phủ tan hoang !
Tỉnh Phú Yên, hớt hãi kinh hoàng !
Nha Trang – Khánh Hòa, còn gì là thùy dương cát trắng !!!
Ôi, vùng đất Miền Trung nhỏ hẹp, người đông
Khi nắng, thì nắng như đổ lửa
Ôi, vùng đất Miền Trung hứng biển, đỡ núi
Khi mưa, thì mưa dập gió vùi
Làm tiêu điều quê nghèo chơn chất của tôi ơi
Lòng quặn thắt, nơi chôn nhau cắt rốn
Đâu cần đánh dấu, là trận lụt lịch sử
Đâu cần đánh dấu, là trận lụt lớn nhất của mấy mươi năm
Có năm nào, người dân tôi, không chùn xuống nặng oằn
Núi còn lở !
Đèo còn nghiêng !
Đất còn sạt !
Đá còn quay !
Đường còn trụt !
Thành còn lay !
Nói chi đến :
Cửa nhà !
Miếng cơm !
Manh áo !
Ân có nặng, mới càng thêm áo não
Nghĩa có sâu, mới càng thấm niềm đau
Người vô can, cũng chia sẻ một bầu
Huống chi, nói đến chữ đồng bào ruột thịt
Xin cảm ơn ai, dẫu, “lòng có nhiều nhưng của ít”
Xin cảm ơn ai, dẫu, “lá rách làm khổ lá lành”
Qua từng cơn
2


Người dân tôi ngó quanh :
Ngậm đắng !
Nuốt cay !
Ôm đầu !
Bó gối !
Hỡi thiên địa, nếu có bạo tàn thì ùn ùn bão thổi
Hỡi trời đất, nếu có nhẫn tâm thì chấn động càn khôn
Làm cho một trận tan tành, vẫn còn hơn
Chứ năm từng năm, đừng đáo lui đáo tới
Thà chấp nhận một phen, rồi tô bồi, chống đỡ
Thà hứng chịu một trận, rồi vá đắp, dựng xây
Chứ chưa kịp ngóc đầu, ngồi dậy, đứng lên
Lại ập phủ, cư không an, lấy gì mà lạc nghiệp
Dân Miền Trung cay đắng, lại chồng thêm oan nghiệt
Dẫm đất ngó ông trời, sao ông nhẫn quá tay
Ở trên cao, sao ông không thấy nỗi này
Tận chốn thiên đình, chẳng lẽ ăn không ngồi rồi
Nổi tánh thiên lôi, bày những trò hành hạ
Người dân Miền Trung ơi !
Hỡi thời thế, thế thời là thế
Nhưng một lòng một dạ trung kiên
Dù cho nghiệt ngã, oan khiên
Tương thân tương ái, hậu tiền có nhau
Dù cho bạc hếu mái đầu
Nhìn ngang xẻ dọc, cơ cầu chi ai
Dù cho ập phủ thiên tai
Nghĩa nhân đức trọng hoa cài Miền Trung.

Bao giờ thoát khổ hỡ em !
Viết để chia sẻ những mảnh đời bất hạnh,
đã nghèo khổ lại còn hạn hán từng năm
và lũ lụt mỗi năm, lại đang ập phủ não nề !

Mặc Giang
Cái nghèo khổ, thì làm sao no lưng ấm cật ?
Cái cơ cùng, thì làm sao thoát khỏi mốc meo ?
Ôi những tiếng eo kèo
Ngất đồi cao gió hú
Cái khổ nghèo, vốn đã mang từ thuở
Mới sinh ra, vừa mở mắt chào đời
Đến lớn lên, dù vài chục, mấy mươi
Càng gồng gánh, càng chất chồng nặng trĩu
Bởi cha mẹ tôi, cũng đã từng nghèo khổ
Một mái nhà tranh, chừa lỗ ngó ông trời
Cơm hẩm độn khoai, từng bữa thở hết hơi
Đồng cạn đồng sâu, đất cằn phơi sỏi đá
3


Cả cuộc đời tôi, cũng chạy bương tơi tả
Suốt mấy mươi năm, cũng vật lộn muôn bề
Nhưng không làm sao thoát nổi cảnh ê chề
Lại còn vợ chồng, và một đàn con nheo nhóc
Nói rằng khóc, thật sự, tôi đâu còn nước mắt
Nó đã khô trong dãi nắng mưa dầu
Nó đã chìm trong cạn đáy thâm sâu
Đày lao nhọc, tấm thân tôi tàn tạ
Lưng còng xuống, đeo trầm kha vất vả
Chân khẳng khiu, lội sỏi đá chông gai
Đầu bạc phơ phủ một mái hoa cài
Dáng ủ rũ, xác xơ bồng tóc trắng
Mùa hạn hán, da thẫm màu, đỡ nắng
Mùa lũ lụt, thân còm cõi, chống mưa
Nhà trống trơn, không của cải dư thừa
Lửa hết cháy, nước hết trôi một cái gì được nữa
Tôi dốt nát, trường làng ê a ba chữ
Các con tôi, chưa qua khỏi tiểu học gần nhà
Mỗi khi nghe học phí, sách vở, lòng dạ xót xa
Thì làm sao bò lên, mà gọi là trình độ
Mảnh ruộng với khu vườn, chỉ một khoanh, bó rọ
Con cái kết phu thê, chia cái gì mà chia
Nên cũng như tôi, bương chải đủ thứ nghề
Nhưng cuộc sống vắt đèo heo hút gió
Ôi thân phận, cái nghèo đeo cái khổ
Ôi cô cùng, cái khó bó cái khôn
Em ao ước, sao cho được khá hơn
Nhưng số không, biết làm sao mà em ao ước ???

Miền Trung, tôi thấy rồi em!
Viết để thương các Tỉnh Miền Trung
bị bão lụt tàn phá triền miền.

Mặc Giang
Tôi thấy rồi em
Nước tràn bờ lênh láng
Tôi nghe rồi em
Cả biển nước mênh mông
Nước nuốt mất ruộng đồng
Nước cuốn trôi phố thị
Kia, người mẹ, tay bồng tay bế
Nọ, cụ già, túi rách đeo vai
Đó, con thơ, nước mắt lăn dài
Đây, vợ hiền, khóc chồng tang trắng
Đeo một mớ bùi nhùi, di tản lên nơi cao, ngậm đắng
Mang một mớ tạp nham, bỏ của cải thoát thân, nuốt cay
4


Khốn cùng, đã trắng hai tay
Lại càng tay trắng, đọa đày trầm kha
Vách phên, tạm gọi là nhà
Cuốn trôi sạch bách, cửa nhà còn chi
Gia tài, cơm gạo hẩm thiu
Quăng vào biển nước, tiêu điều xác xơ
Chút cứu trợ, dăm ba gói mì, với vài “lon”, húp cháo
Chút lòng vàng, tiếng an tiếng ủi, riêng thân phận đói nghèo
Từ nay, mang cả mốc meo
Tay gồng tay gánh leo trèo sơn khê
Để nghe, cạn nỗi ê chề
Một đời gian khổ, bốn bề bủa giăng
Không còn cái uống cái ăn
Lấy đâu, mà để học hành, hỡ con
Hàng rong, mua bán cõi còm
Nghèo nàn xơ xác, ai thèm ngó đâu
Cuộc đời, khốn khó ngập đầu
Dại khôn – khôn dại, xỏ xâu mang về
Dân nhà quê, vốn đã quê mùa từ nhỏ
Ít học hành, vốn không biết nói biết năn
Nên lấm la lấm lét, sợ người ta cười, biết răng
Làm, biết làm mô tê, sợ người ta chê, khổ rứa
Cả nhà, ủm thủm trong căn lều, không cửa
Gia đình, chật vật dưới vách lá, không cài
Bữa ăn, vợ chồng con cái ngồi che lại, lỡ con mắt của ai
Nhìn vào thấy, đã nhục nhằn, lại còn thêm xấu hổ
Trời ơi, cao lồng lộng, sao không thèm ngó
Đất ơi, rộng thênh thang, sao chẳng chỗ dung
Trên trần gian, đâu là chỗ khốn cùng
Hãy cứ thử đem ra mà so sánh
Tôi nghe rồi em,
Biết làm sao cơn ấm lạnh ???
Tôi nghe rồi em,
Biết làm sao nỗi cơ hàn
Vậy mà, hết hạn hán đến lũ lụt hàng năm
Ai có hiểu người dân quê thống khổ !!!

Thương Về Miền Trung
Thảm trạng cơn bão số 6 - XANGSANE - tàn phá 11 tỉnh Miền Trung
Cảm tác cấp thời lúc 5 giờ sáng 02-10-2006, sau một ngày theo dõi, liên lạc,
để kêu gọi cứu trợ * Mặc Giang

Quê hương Miền Trung ơi
Bão lụt tơi bời
Nhà tan, cửa nát, cây đổ, nước trôi
Bị chết, bị thương, khóc đứng, than ngồi
Khi hạn hán : cằn khô, nức nẻ, lõm lồi
5


Khi bão lụt : trào tuôn, ngửa nghiêng, cuốn xoáy
Trời đất hỡi, bạo tàn chi thế ấy
Dân mình ơi, khốn khổ chi thế ni
Lệ tràn, ngập mấy bờ mi
Nước tràn, ngập mấy đường đi nẻo về
Tang thương, cho nát nhiêu khê
Khổ đau, cho nát não nề đắng cay
Trắng tay, trắng cả hai tay
Khốn cùng, khốn cả đọa đày trần lao
Nước cứ thế, dâng cao
Mưa cứ thế, tuôn trào
Gió cứ thế, cuống cuồng thác loạn
Cơn bão lụt, 1999, vẫn còn khiếp đảm
Bảy năm sau, 2006, tái diễn kinh hoàng
Một tỉnh, hai tỉnh, chưa kịp thảng thốt, mất - còn
Hơn 10 tỉnh, chưa đầy một ngày, hoảng hốt
Đâu đâu, cũng chết chóc, bị thương, bi đát
Đâu đâu, cũng sụp đổ, sạt lở, nổi trôi
Lòng sông, hết chỗ, lên ngôi
Đường đi, hết chỗ, tịt ngòi
Trên kia, nước đổ núi đồi
Dưới này, trào tuôn ra biển
Tâm can, tím lòng, đay nghiến
Tâm tình, tím ngắt, tái da
Còn chi, mà nói la đà
Còn chi, mà nói mặn mà thùy dương
Còn chi, mà nói giá gương
Còn chăng, đoài đoạn, thảm thương ngút ngàn
Bão ! bão đổ bộ tơi bời Đà Nẵng Quảng Nam
Bão ! bão ập phủ tan nát Thừa Thiên xứ Huế
Bão ! băng ra Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Thanh - Nghệ
Bão ! ngược vào Quảng Ngãi, Bình Định,
cao nguyên Kon Tum, Gia Lai
Miền Trung ơi, nghiêng ngửa thiên tai
Dân mình ơi, khốn khổ dài dài
Xót lòng biết ngỏ cùng ai
Xót cơm xót áo, miệt mài lầm than
Xót xa, đỡ chút lòng vàng
Cam tâm, đỡ chút vô vàn đắng cay
Khi no khi đói, dang tay
Lá lành lá rách, tỏ bày cùng nhau
Miền Trung, cát trắng lên màu
Miền Trung, sỏi đá dãi dầu quê tôi
Miền Trung, núi đổ lưng đồi
Miền Trung, biển động, thôi rồi Miền Trung
Miền Trung ơi hỡi Miền Trung !!!
6


Lại Thương Về Miền Trung
(Miền Trung quê tôi)
Xót thương trận bão Ketsana xuất phát tháng 9-2009 năm nay, kéo qua tháng 10, tạo ra sóng gió dập vùi, lũ
lụt tơi bời, gây chết chóc và đổ nát tan hoang khắp các tỉnh : Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên
Huế, Quảng Nam, Đà Nẵng, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Kon Tum, Đắc Lắc, Đà Lạt của Miền Trung
& Cao Nguyên VN. Và sẽ còn tiếp tục dai dẳng dầm dề với mùa mưa Miền Trung.

Mặc Giang

Miền Trung ơi, thiên tai chi nhiều thế !
Hết hạn hán khô cằn
Đến bão lụt trào dâng
Người dân tôi đã tan nát phong trần
Lại gánh chịu khi trời long đất lở
Khi nắng, thì nắng như đổ lửa
Khi mưa, thì mưa như trời thủng mất chân mây
Để trút những bạo tàn, man dại, đọa đày
Xuống trên đầu trên cổ người dân Miền Trung cay đắng
Mỗi một năm lại đến
Còn gì là tay trắng !!!
Có năm ập vài lần
Còn gì là manh áo chén cơm !!!
Chan nước mắt ! Ngậm khổ đau ! Nuốt bồ hòn !
Manh chiếu rách, đắp ông trời. Trăng sao khóc gió !!!
Nước, như vỡ tận nguồn, nước tuôn, nước lũ
Gió, như nộ xung thiên, gió vập, gió vùi
Sóng, như động thủy cung, sóng phủ, sóng quay
Phá xơ xác đất Miền Trung nghiệt ngã
Lúa, ngã gục trên đầu xanh lá mạ
Mộng, thúi tàn khi hạt giống chưa ươm
Mái nhà tranh, xéo gió, rách tươm
Dân quê nghèo, khóc khô nước mắt
Nhiều khi, cũng muốn cắt lìa : nơi chôn nhau cắt rốn
Nhiều khi, cũng muốn đành đoạn : xa mồ mả ông cha
Nhưng đi đâu, thiệt tình, áo quần, chỉ mấy mảnh dính da
Nói đừng cười, chứ bạc với tiền, không một xu dính túi
Tủi, còn gì để mà buồn tủi
Đau, còn gì để mà buồn đau
Khố rách, đã từ khi mới sinh ra, mở mắt chào đời
Mo cau, đã từ khi mủng dừa sứt mẻ, vét lu, húp nước
Tiết tháo, cúi đỡ cõi còm, thui chột
Hào khí, lom khom xơ xác, khô gầy
Chai sần mấy lớp, đeo tay
Khẳng khiu mấy lớp, đọa đày bước chân
Đầu trần, chống chõi phong trần
Thân trần háp nắng, héo dần tấm thân
Sương sa, lạnh buốt cơ bần
7


Gió táp, se thắt mấy lần thịt thau
Khổ đau, chồng chất mái đầu
Bù xù tóc trắng, rầu rầu bụi bay
Trắng tay, trắng cả hai tay
Xoa qua bóp lại, không ngày nào nguôi
Miền Trung, quê của tôi ơi
Gian truân đầy ắp, ai người biết không ???
Vậy mà :
Mỗi một năm, thiên tai chi rứa
Mỗi một năm, nghiệt ngã chi ri
Còn chi, mà nói mô tê
Còn chi, mà nói răng ri, nữa hè
Chén cơm manh áo, ai nghe
Chiếu mền tơi tả, sao che đất trời
Miền Trung, ơi hỡi quê tôi
Hòa trong nước mắt, khóc cười Miền Trung !!!

Thương người Miền Trung
Bão số 9, tử vong hơn 200 người, tàn phá hơn 10 Tỉnh
Bão số 10, tràn ra phía Bắc, đe dọa phía Nam
Bão số 11, mới một ngày 4-11-09, giết chết gần 100 người chỉ riêng Phú Yên, Bình Định,
Nha Trang. Còn nhiều Tỉnh nữa thì sao ?
Biết nói gì cho Miền Trung và chia sẻ gì cho Miền Trung ?

Nhìn quê hương thiên tai đang ập phủ
Bão lụt gì mà bão lụt triền miên
Nước trào dâng, bão xoáy tốc liền liền
Dân mình ơi, biết làm sao chịu nổi
Tiếng nước cuốn, nước trôi, kêu la ơi ới
Tiếng nhà sập, mái tung, hớt hãi thất thanh
Mắt Mẹ già bổng tuôn chảy thật nhanh
Đứa con nhỏ nước xoáy chìm biến mất
Trời ơi là trời
Đất ơi là đất
Sao không giết mẹ già mà lại giết con thơ
Lụt năm ngoái đã cướp đi một đứa
Tâm hồn muốn dại khờ
Lụt năm nay, lại cướp thêm đứa nữa
Tấm lòng xé nát tan, còn gì mà than thở
Nước, nước ùn ùn như thác đổ
Bão, bão co giật như điên cuồng
Mẹ sống làm gì, con ơi là con
Phải chi có thang, leo lên hỏi ông trời cho ra lẽ
Ổng ngậm câm, gầm gừ, ngạo nghễ
Chẳng nói chẳng rằng
Đánh sấm đánh sét chớp lòe
Mây đen sì, mây vần vũ phát ghê
8


Mưa trút nước, trút ào ào phát sợ
Trâu bò chìm nghỉm, nói chi đến nghé
Gà vịt nổi trôi, nói chi gia cầm
Làm đất trời mà đày đọa quá thâm
Miền Trung ơi, phải từng cơn gánh chịu
Lúa ngô ngâm mộng chết thúi
Hoa màu rủ mục chết bông
Mì, lang trôi nổi phập phồng
Áo, quần cuốn phăng đây đó
Rồi bàn, rồi ghế
Nào chảo, nào xoong
Vụn vỡ mái tôn
Dập vùi mái lá
Tất cả tơi tả
Tất cả lở bồi
Mền rách đắp trời
Trăng sao đắp chiếu
Đã biết cảnh màn trời chiếu đất thưở sinh ra
Cho đến nay, cũng không cửa không nhà
Sống ủm thủm như cái chuồng mỗi lần vá lại
Biển dâu mấy bãi
Nát cõi tang thương
Đời tôi mấy nẻo
Nát cảnh đoạn trường
Miền Trung ơi Miền Trung
Ôi, thùy dương cát trắng
Đất thì đất đá, khô cằn mùa nắng
Bùn thì quến bùn, nhầy nhụa mùa mưa
Miền Trung ơi, khổ quá biết chưa
Đổ tâm lực, nhũn tàn gai góc
Ai nhớ Miền Trung, đèo cao núi dốc
Ai thương Miền Trung, vũng chéo lưng đồi
Đó là vùng đất quê tôi
Từng năm lũ lụt tơi bời tang thương
Của miền cát trắng thùy dương
Miếng cơm manh áo đoạn trường đắp xây
Hèn chi, « Hoành Sơn nhất đái »
Hèn chi, « Vạn đại dung thân »
Trần thân, cho biết thân trần
Bồ hòn cho biết, lựa lần mô tê
Lại còn răn, rứa nữa hè
Hò khoan đứt nhịp, sao nghe nức lòng
Hèn chi, thế núi đỡ sông
Hải Vân chất ngất, Cù Mông nghiêng đồi
Khi cao, cao vút lưng trời
Khi sâu, sâu thẳm mịt mờ bụi bay
Miền Trung sỏi đá khô cày
9


Gừng cay muối mặn mới hay nỗi niềm
Dù cho bão lụt triền miên
Dù sao đi nữa cũng miền quê tôi
Khổ đau, mới quý nụ cười
Đọa đày, mới biết thương người Miền Trung.
Tháng 11 – 2009
Mặc Giang
macgiang@y7mail.com

Thương về Miền Nam
Hạ tuần tháng 9 năm Canh Thìn - 2000
* Một ngày nhịn ăn vận động & Đêm Thắp Nến chia xẻ *

Ai thương quê hương tôi ?
Ai thương đồng bào tôi ?
Thôi rồi Miền Nam ơi !
Mưa tuôn gió cuốn bạo tàn
Cả đất nước lệ tràn lên ánh mắt
Ruột đau như cào
Tâm can như cắt
Khoanh tay bất lực
Nhìn vật đổi sao dời
Nhìn hoang tàn đổ nát
Nhìn vận nước nổi trôi
Không sao nói được nên lời
Trời cao có thấu lòng người hay chăng ?
Đất bằng dậy sóng
Sấm sét vang rền
Vì đâu giận hờn
Gây nên nông nỗi !
Kìa ! Cần Thơ, Đồng Tháp, Rạch Giá, Long An
Nọ ! Tiền Giang, Vĩnh Long, An Giang phủ tràn Châu Đốc
Đâu đâu cũng sụp, đổ, chết, trôi, phũ phàng chất ngất
Đâu đâu cũng sóng người lặn hụp, tiếng khóc, tiếng than
Miền Nam nước Việt hai ngàn
Miền Nam ơi hỡi vô vàn tang thương
Miền Nam tôi đó quê hương
Viễn Đông hòn ngọc vấn vương lệ nhòa
Còn chi là những tỉnh phì nhiêu,
dọc theo sông Cửu Long kiều diễm !
Còn chi là những cánh đồng vàng,
bát ngàn lúa chín Miền Nam !
Khắp tám tỉnh ngập tràn
Ngược lên bên kia biên giới
Xuôi về đến tận Cà Mau
10


Vài chục năm qua đến vài chục năm sau
Là trận lụt lớn nhất từ nhiều thế kỷ !
Biển nước mênh mông
Lưng đồi xấp xỉ
Phố phường lắp xắp
Làng xã nổi trôi
Có nơi dâng lên tới nóc
Có nơi mấp mé mái ruôi
Cả nhà nhét nhau chui rúc
Trên mảnh ván, cái giường, đẳng gỗ nối tiếp được kê
Đã hai tháng dài đằng đẵng, não nuột ê chề !
Chờ con nước rút cho tới cuối mùa mưa, còn hơn tháng nữa !
Kìa ! Thêm một em bé rớt, chìm
Bàn tay non làm sao em níu chữa ?
Em biến mất rồi, thăm thẳm mù khơi !
Kìa ! Thêm một cụ già run rẩy, cuốn trôi
Nét đẳng điu, tàn tạ, khô gầy
Không kịp ngoáy cổ, nhìn đàn cháu con bỏ lại
Tay chống tay chèo đưa đẩy
Quay quanh than khóc kiếm tìm
Lối xóm nghe la kéo tới
Thêm câu sầu não, im lìm
Nhiêu khê ơi hỡi nhiêu khê !
Tang thương phủ lớp mấy bề tang thương !
“Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước “biết thương sao cùng”
Mười mấy triệu dân tận cùng khốn khổ
Hơn nửa triệu người không nhà không cửa
Mấy trăm ngàn người lánh nạn, với gia tài là những gì vụn vỡ
Dõi tai nghe, có tin ai cứu trợ ?
Ngửa tay gầy, xin manh áo, sét cơm !
Nhìn trông ánh mắt mỏi mòn
Xa xăm chờ đợi héo hon nỗi lòng
Hỡi đồng bào ơi !
Hỡi quê hương ơi !
Tôi cất cao tiếng gọi
Xin ngỏ lời với chị !
Xin thưa chuyện với anh !
Là Nam, Trung hay Bắc
Và tất cả mọi người
Dang rộng bàn tay dung ruổi
Mở LÒNG VÀNG cho thỏa mối TỪ TÂM
Xin đừng trách tôi nghe !
Mà dù có trách, tôi cũng vẫn thì thầm
Miễn sao, cho người nghèo được chén cơm thay chén cháo
Miễn sao, cho trẻ thơ được mảnh áo che thân
Tôi ngửa tay, thêm đón nhận một lần
11


Tình ruột thịt, nghĩa đồng bào, Ôi tinh thần cao quí !
Tiếng kêu cứu lạc quyên, ai mà không nghe nhĩ !
Đẹp quá đi thôi ! Cảm tạ ơn người !
Quê hương xin MỘT NỤ CƯỜI
Dù trong dù đục cũng người Việt Nam.

Lại Thương về Miền Nam
Trận bão số 9 Durian, ngày 05-12-06, đổ bộ đảo Phú Quý - Phan Thiết
rồi càn quét Bà Rịa, Vũng Tàu, Sài Gòn, và băng qua các tỉnh Miền Nam.
Cảm tác nói lên thảm trạng, chia sẻ với đồng bào, và vận động, cứu trợ.
Viết cấp tốc 6 giờ chiều Thứ Tư, 06-12-2006

Bão ! Bão số 9 - Durian !!!
Bão ! Bão số 9 - Durian !!!
Xuất phát Ấn Độ Dương
Băng qua Phi Luật Tân
Vượt sóng vào biển Đông
Cuồn cuộn, cuốn xoáy, đổi chiều, thác loạn
Dự báo : đổ bộ Nha Trang ? Phú Yên ? Không !
Gầm gừ, vồ chụp Phan Rang ? Phan Rí ? Không !
Bão bẻ một đường cong, đúng rồi
Ập vào Bình Thuận - phá nát Phú Quý
Không đầy một ngày, điên cuồng, không ngưng nghỉ
Cấp tốc xuyên Nam, Bà Rịa, Vũng Tàu
Sóng dâng cao, bão thổi tới, chụp đầu
Rồi mưa, rồi gió, tơi bời trào lộng
Sài Gòn, Tiền Giang, Bến Tre : ngửa nghiêng, chỏng gọng
Trà Vinh, Sóc Trăng, Bạc Liêu : càn lướt quét qua
Cần Thơ, Vĩnh Long, Kiên Giang : sởn ốc nổi da
Mười mấy tỉnh liền bàng hoàng, hoảng hốt
Chết chóc, bị thương, sơ tán : nhìn nhau thảng thốt
Nhà sập, nóc bay, vách ngã : lệ ứa hoen trào
Trốc gốc, gãy đổ, xác xơ : ác mộng chiêm bao
Trận bão đã đi qua, còn hoang tàn để lại
Thôi rồi Miền Nam ơi, nát lòng tê tái
Đồng bằng Cửu Long ơi, nát dạ xót xa
Miền Nam tan cửa, nát nhà
Bị thương, bị chết, khóc la dậy trời
Miền Nam quê của tôi ơi
Mắt rưng rưng mắt, lệ vơi vơi đầy
Miền Nam đổ nát thương thay
Niềm chung thổn thức, niềm tây lạnh lùng
Còn đâu bát ngát ruộng đồng
Lúa vàng tan mộng, đòng đòng nát bông
Còn đâu Hòn Ngọc Viễn Đông
12


Cơ ngơi đổ biển thả sông hết rồi
Hỡi Ông Xanh trên cao có thấu
Hỡi Bà dày dưới thấp có nghe
Sao đem gieo rắc ê chề
Sao đem gây nỗi tải tê thế này
Còn không, tay trắng bàn tay
Còn bàn tay trắng, đọa đày dân tôi
Năm 2000, mới 6 năm trước, tiêu điều chưa đắp vá
Năm 2006, chỉ 6 năm sau, điêu đứng biết sao đây
Tơi bời, nghiêng ngửa, đắng cay
Bầu ơi ! Bí đó ! nỗi này sao cam
Nhìn nhau, nước mắt lên chàm
Nhìn nhau, ngấn lệ hai hàng buông rơi
Miền Nam ơi hỡi, quê tôi !!!
Miền Nam ơi hỡi, thôi rồi Miền Nam !!!

Thảm trạng Xây Cầu Cần Thơ
Cảm thương cho những gia đình đồng bào nạn nhân
bị thương vong, bị thương tích bởi tai nạn lao động
trong công trình xây dựng Cây Cầu Cần Thơ
vào ngày 26-9-2007.
Viết lúc 7.30pm đêm 18-10-07 trên chuyến bay.

Mặc Giang
Khi cầu chưa bắc, mẹ tôi gian khổ, nhưng không có chết !
Khi cầu chưa xây, cha tôi trầm thống, nhưng không banh thây !
Khi cầu chưa bắc, chồng tôi, đâu có rữa mục thế này !
Khi cầu chưa xây, con tôi, đâu có dập vùi tan nát !
Lòng đau, dạ xót, ruột cào, gan thắt
Nhà ngã, cửa nghiêng, vách đổ, cột xiêu
Hứng cho tràn cả tiêu điều
Chịu cho ngập cả cô liêu cơ cùng
Đất trời sao nỡ chẳng dung
Thảm thương man dại cùng chung thế này
Mấy trăm năm qua phà không chết
Mấy mươi năm cha, mẹ, chồng, con
Khổ đau, nhưng vẫn vuông tròn
Gian truân, nhưng vẫn ghe xuồng ngược xuôi
Hò đưa câu nói tiếng cười
Đôi bờ mấp mé chở người dân tôi
Còn hôm nay
Chưa kịp vui, bớt mong bớt mỏi
Chưa kịp cười, bớt đợi bớt trông
Để nhìn cầu bắc qua sông
13


Đi về thẳng tắp đẹp lòng Miền Nam
Đã dày nát cả tơ tằm
Còn chi để nói, biết cam sao đành
Nỗi này vì ai ?
Nỗi này do ai ?
Đau ngất trời mây !
Mắt héo khô gầy !
Nỗi này tại người ?
Nỗi này tại tôi ?
Điều tra, giải thích ?
Có nghĩa gì đâu ?
Sông nước Tiền Giang
Sông nước Hậu Giang
Cần Thơ ơi, nước chảy đôi bờ
Khi lớn khi ròng, oan hồn bơ vơ
Cây cầu Cần Thơ
Mai kia mốt nọ, xây dựng thành hình
Xe cộ ào ào, mây nước xạc xào
Nghiệt ngã thuở nào, ai còn nhớ không ?
Tôi sẽ đứng bên cầu, nhìn dòng người lui tới
Tôi sẽ đứng bên cầu, nhìn dòng người lại qua
Ghi dấu nhạt nhòa, dĩ vãng dần xa
Da thịt tôi này, nước mắt Cần Thơ !!!

Bão Lụt Thảm Thương !
Tháng 03 - 2004.
Mây đen dày đặc
Sấm sét vang rền
Trời long đất lở
Mưa ơi là mưa !!!
Mưa như trút nước
Mưa như vỡ bờ
Mưa dầm mưa dề
Mưa vẫn còn mưa !!!
Bão lụt !
Nước ngập tràn trề
Nước tuôn lênh láng
Đâu đâu cũng nước
Biển nước mênh mông
Bão lụt !
14


Nước ngập đầy đồng
Đầy suối đầy sông
Đầy chồng lên núi
Đầy phủ lên hòn
Bão tố hoành hành trổi dậy
Cuồng phong quay lộn gầm vang
Như trút phẫn nộ bạo tàn
Từng cơn, từng cơn cuốn xoáy
Cụ già hụt hẫng, không kịp quay đầu để ngoáy
Trẻ thơ chúi mũi, không kịp cất tiếng để la
Những người thân chưa kịp tiếng : ối chà !
Biển nước đã bồng bềnh khép lại !
Súc vật, chết lền khênh man dại
Cửa nhà, đổ nghiêng ngửa nổi trôi
Cây cối, trốc lăn lóc trụt trồi
Người người, mắt lưng tròng đứng ngó !
Cùng di tản lên đồi cao tạm đó
Cùng dắt dìu nhau ủ rũ đợi chờ
Bão ơi ! Sao nỡ ơ hờ
Lụt ơi ! Sao nỡ bơ phờ nhân gian
Biết bao cay đắng phũ phàng
Gieo chi tan nát kinh hoàng thế ni !
Cửa nhà, của cải còn gì
Người sống đói khổ, người đi im lìm
Thôi rồi, đất trời dậy sóng !
Thôi rồi, lụt lội tả tơi !
Chỗ này cát đá lở bồi
Chỗ kia hang hóc lõm lồi
Đường sá, bờ đê phá vỡ
Bùn lầy đem lấp non cao
Mùa màng tiêu sạch hư hao
Trùng trùng biển nước lên ngôi
Khổ đau nhân thế, tơi bời trần gian
Bão chi cho lắm, phũ phùng
Lụt chi cho lắm biết làm sao đây
Con người giọt lệ đầy vơi
Ông mưa ông lụt làm trời hay sao
Ông đừng ở tận trên cao
Làm mưa làm gió làm sao thì làm
Một trận bão hoành hành, cuồng phong quét sạch
Một trận lụt kinh hoàng, nước xoáy cuốn trôi
Mang ra biển cả trùng khơi
Chìm đáy biển ngàn đời gầm thét
Bao cặn bã không còn cơ nhồi nhét
Lại trồi lên nhô nhấp đẩy vô bờ
Cho tàn một nỗi xác xơ
Cho đau một nỗi bơ phờ khóc than
15


Đố ông xuống thử trần gian
Khổ cho mấy trận mới cam nỗi nầy
Ông nghe, cơ cảm đong đầy
Mưa sao vừa phải, chừa ngày khô khan
Sao cho mưa nắng bình an
Sao cho mưa nắng đôi đàng cân đo
Nhân gian vui sống đừng lo
Từ nay mưa nắng sao cho đẹp lòng
Con người luôn mãi cầu mong !!!

Máu Chảy Về Tim,
Rung Lòng Nhân Thế !
Tháng 9 - 2004
Tôi nghe máu chảy ruột mềm
Tôi nghe máu chảy về tim
Rung động khắp cùng châu thể
Kiếp nhân sinh, không lẽ tạc thù chiếu lệ
Kiếp con người, không lẽ sống chết thì xong
Nhìn người đau, ta vẫn cứ dửng dưng
Nhìn người khổ, ta hững hờ vô cảm
Say quyền lực, đắp bạo tàn, nhũng lạm
Mị dân tình, be tham vọng, hư vinh
Ai chết mặc ai, miễn không đá động tới mình
Chiều rũ bóng, rừng già ru cỏ dại
Bờ lau lách, ao tù, reo ếch nhái
Đồng ruộng hoang, đầm lạch, gọi ễnh ương
Tiếng thạch sùng chắt lưỡi, tiếc đêm trường
Trong ngõ tối, “dế mèn phiêu lưu ký”
Vạn vật gườm nhau, tha hồ đố kỵ
Không lẽ con người, chui rúc ốc đảo hoang
Bóng thời gian, sỏi đá cũng bào mòn
Tình nhân thế, ngàn cân treo sợi tóc
Phớt nhân ảnh, leo đồi cao ì ạch
Phẫn tình người, lao hố thẳm, vùi sâu
Góp rong rêu vụn vỡ, bạc mái đầu
Nhồi trái tim đã sần sùi chai đá
Tiếng thương yêu con người sao xa lạ
Những trắc ẩn chân tình, không động mối từ tâm
Kén đã giăng tơ, xa xót những tơ tằm
Nghe nhịp thở con tim, ta khẽ gọi
Người và ta, có nghe lòng rã rượi
Ta và người, đừng đày ải người ơi
Mỗi chúng ta, khi có mặt trong đời
Biết bao nhiêu tiếng cười trong tiếng khóc
Vì con người, nếu ta còn nước mắt
16


Vì nhân sinh, nếu ta còn chút tư lương
Nước mắt kia xin nối lại tình thương
Máu chảy về tim, rung lòng nhân thế !!!

Quê hương, máu chảy ruột mềm
Tháng 6 - 2005
Năm trước năm sau lũ lụt xoay vần
Đau xót vô ngần xin cứu người ơi
Ba miền đất nước quê tôi
Tang thương, đổ nát, đứng ngồi sao yên
Nghe trong máu chảy ruột mềm
Ngửa tay mời gọi lạc quyên cứu người
Tiếng khóc thay tiếng cười !
Niềm đau thay nước mắt !
Tan hoang rồi đổ nát !
Xơ xác rồi điêu tàn !
Trời đất phũ phàng
Gây chi nông nỗi
Hết hạn hán thì cuồng phong bão thổi
Hết khô cạn thì lũ lụt tơi bời
Nước xấp xỉ lưng đồi
Tràn mênh mông lênh láng
Cửa nhà, cây cối, đồ đạc, nổi trôi tản mạn
Người lớn, trẻ con, chồng vợ, gồng gánh kêu la
Đắng cay ! Còn để xót xa !
Bão lụt cuốn hết, chẳng tha thứ gì
Đau thương ! Còn để sầu bi !
Bão lụt cuốn hết, chẳng chi chối từ
Vậy mà từng năm, từng năm, tái diễn thế ư
Người dân tôi làm sao sống nổi ???
Bắc Nam Trung, đồng lên tiếng gọi
Người ơi người, cứu khổ người ơi
Tơi bời ! Đổ nát ! Tơi bời !
Đắng cay ! Nước mắt ! Cuộc đời đắng cay !
Trắng tay ! Còn trắng đôi tay !
Nhà tan ! Cửa nát ! Nỗi này sao cam !
Gian truân lại trổ thêm chàm
Khổ đau lại chồng thêm sắc
Người dân ba miền thắt ngặt
Hỡi ơi ! Còn đến bao giờ
Nước dâng, tràn ngập, vô bờ
Ngấp nghé vùng cao, vùng thấp
Nước xoáy, cuốn trôi, vùi dập
Miền quê cho tới thị thành
Này em, này chị, này anh
17


Ngửa tay mời gọi, sao đành, sao cam
Ngửa tay, xin tấm lòng vàng
Đan tâm xin cứu phũ phàng quê hương
Người người mở cửa tình thương
Ruột mềm máu chảy, lo lường, biết sao
Đời còn bước thấp bước cao
Nay này mai nọ, nỡ nào người ơi
Cùng nhau cứu giúp cuộc đời
Cùng nhau hàn gắn tơi bời tang thương
Cùng nhau tiếng nói quê hương
Ba miền đất nước, cùng vương nặng tình
Xin cho hết những điêu linh
Xin cho hết khổ quê mình bình an
Quê hương, tình tự cưu mang
Ngửa tay mời gọi lòng vàng, người ơi !!!

Bão Katrina, đổ nát Hoa Kỳ
Bão khởi động và hoành hành cuối tháng 8 đầu tháng 9 năm 2005,
tàn phá nhiều thành phố ven biển trên nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ.
Mặc Giang, ngày 01-9-05.
Cơn bão Katrina
Xuất phát Florida
Lan tới Louisiana
Tràn ngập Alabama
Kéo tới Mississippi
Làm cho Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ
Chấn động, kinh hoàng, nát tan, nghiêng ngửa
Những cao tầng, cao ốc, còn đổ tuông, huống gì nhà cửa
Những phố sá, công viên, còn cuốn sóng, huống chi con người
Nhìn nhau, tiếng khóc hết cười
Ngó nhau, ngậm ngùi nước mắt
Hỡi trời đất, đòi hỏi chi quá đắt !
Sức con người, phải trả những tang thương
Chỉ còn đây, tan nát những thê lương
Biển trào lộng vẫn ầm ầm dậy sóng
Bão vẫn càn, vẫn quét. Ôi cuồng phong khởi động !
Nước vẫn xoáy, vẫn trôi. Ôi chìm nổi, điêu linh !
Cuộc sống và khổ đau, phải hứng chịu tuyệt tình !
Người sống và người chết, phải lặng câm, nín thở !
Biển hỡi biển, vẫn thì thầm muôn thuở
Bão hỡi bão, vẫn trào lộng phong ba
Hết Ấn Độ Dương—Tsunami, lại đến Đại Tây Dương—Katrina
Đông và Tây, năm nào cũng tan nát
Hàng trăm người, chôn vào lòng biển, chết ngạt
Hàng ngàn người, sống trên đổ nát, chết tươi
18


Còn đâu câu nói tiếng cười
Một cơn bão táp, trả mười tang thương
Còn đâu nào phố nào phường
Một cơn biển động, hết phương, kêu trời
Còn đâu sống giữa cuộc đời
Một cơn sóng vỗ, hết lời nỉ non
Nhìn trông, kinh ngạc, bàng hoàng
Bão ơi, ngưng lại có còn hơn không
Nhìn trông, nát ruột, tan lòng
Biển ơi ngưng động, khơi dòng kêu thương
Đông phương rồi lại Tây phương
Đừng gieo tang tóc thê lương nữa trời
Trần gian khổ lắm người ơi !!!

Người thương nước,
lại hai lần thoát nước !
Cảm tác, để chia xẻ với Đồng bào bị trận bão Katrina
tại 3 tiểu bang Louisiana, Alabama, Mississippi, nhất là
thành phố New Orleans, quốc gia Hoa Kỳ.
Ngày 04-9-2005
Ba mươi năm trước, khi nước biến, tôi làm người bỏ nước
Ba mươi năm sau, khi nước trào, tôi bỏ nước ra đi
Nước mắt nào, làm nghẹn hai bờ mi !
Niềm đau nào, làm tràn hai khóe mắt !
Một cuộc đời, chạy hai lần tan nát
Một tấm thân, chống đỡ hai bàn tay
Một quãng đời, mất tất cả từ đây
Nước hỡi nước, thêm mấy lần nghiêng ngửa ???
Ba mươi năm trước, ôi niềm đau muôn thuở !
Kẻ ly hương, người ở lại, ngục tù
Ba mươi năm sau, cuộc sống phủ âm u
Khi nhìn lại, biết bao người đã mất ???
Nhớ ngày nào vượt tuyến, thập tử nhất sinh, tan tim nát mật
Mượn đất khách dung thân, lưu đày tự nguyện, đánh đổi tự do
Quãng đời qua, bao khắc khoải dày vò
Nay đón nhận, thêm một lần tan nát
Hỡi những ai trên ba tiểu bang san sát
Chia đắng cay, chia trắng cả cuộc đời
Chia bồ hòn, chia cả những đầy vơi
May một chút, còn đồng bào hải ngoại
19


Tôi muốn nói, những điều không muốn nói
Sống quê người, ngửa úp đôi bàn tay
Ba mươi năm, phủi sạch trong phút giây
Đời nạn tỵ, thêm một lần tỵ nạn !!!
Được sống hai lần, trên đường di tản
Được nhận hai lần, từ thiện ban cho
Hỏi làm sao không ray rứt, dày vò
Người thương nước, lại hai lần thoát nước !!!

Hỡi Hai Mùa Mưa Nắng !
Tháng 12-2004
Mưa chi lắm cho mưa rơi xơ xác
Nắng chi nhiều cho nắng đổ điêu tàn
Sao không hòa cho mưa nắng bình an
Hỡi trời đất đọa đày chi nông nỗi
Mưa nữa đó, mưa cuồng phong bão thổi
Mưa dầm dề, mưa nước đổ mênh mông
Những vùng cao đã biến mất thành sông
Cho tất cả ngập chìm trong biển nước
Mưa nữa đó, mưa ngày đêm, lũ lượt
Nước cuốn trôi còn gì xoáy nữa đâu
Cho dầu dai lại đau khổ dãi dầu
Nước lại trút như nước bè nước lũ
Rồi đến nắng, nắng bạo tàn, giận dữ
Đốt xanh tươi, đốt cây cỏ cháy khô
Đốt ruộng nương, đốt sông rạch, ao hồ
Đốt cho cháy những cội cằn, nứt nẻ
Nắng nữa đó, nắng kinh hoàng, đổ lửa
Nắng cho thiêu đốt, bốc khói, hà hơi
Nắng cho khô khan, cay nghiệt rã rời
Sao mưa nắng phũ phàng chi, thế nhĩ !
Mưa ơi mưa, xin mưa rơi ý vị
Nắng ơi nắng, xin nắng đổ hoen vàng
Xin thương cùng cuộc sống của nhân gian
Đừng quá quắt, bạo tàn, nghe mưa nắng
Mỗi một năm chỉ hai mùa mưa nắng
Mà năm nào cũng gieo rắc lầm than
20


Hết hạn hán thì lũ lụt kinh hoàng
Xin thử hỏi, trần gian sao sống nổi ???

Tiếng Kêu Cứu Của Lương Tâm
Sau khi đọc tin các em bé VN bị nạn tồi bại tại Miên
và đọc bài thơ Tin Ô Nhục Bi Thương của Thiết Bảng trên SàiGòn Times,
Cảm tác * Tháng 03 - 2004.

Bọn con gái chúng em còn nhỏ
Mới vừa lên năm, lên tám, lên mười
Tuổi thơ ngây, chúng em nào đâu đã biết gì
Người ta bảo làm, em làm
Người ta bảo đi, em đi
Em cũng chưa biết
Cái gì là nhục nhằn
Cái gì là hờn căm
Mà chỉ biết
Người ta cho ăn không đủ no
Cho mặc không đủ ấm
Bị đánh, bị đập, bị la, bị mắng
Làm em đau, em buồn, em than, em khóc !
Em còn nhớ, ngày đó em không còn đi học
Em không còn chạy nhảy, giỡn chơi
Bắt em đi và phải xa rời
Xa mẹ xa cha
Xa cửa xa nhà
Rồi họ dẫn em đi đâu, em không biết !
Đến những chỗ, bọn trẻ như em, nhiều thiệt
Nay họ bắt đi theo ông nầy
Mai họ bắt đi theo bác kia
Mốt họ bắt đi theo chú nọ
Mà những người này, tuổi đã lớn thật nhiều
Chắc cũng cỡ như ông, bác, cha, chú của em
Và họ là ai, em cũng chưa từng biết mặt !!!
Họ nói có khi nhỏ nhẹ, có khi thật gay gắt
Họ bắt làm gì đủ cách
Mỗi người mỗi khác, không ai giống ai
Một người vô, cứ làm mãi làm hoài
Rồi không hiểu sao, họ bỏ đi đâu mất !!!
Em có nghe nước Mỹ gì đó, xa lơ xa lắc
Bọn chúng em được chiếu ảnh chiếu phim
Báo chí đưa tin, kẻ đọc, người nhìn
Ũa ! thì ra
Tụi em đang ở các ố điếm Cao Miên
Mà gốc gác là con gái trẻ thơ nước Việt !!!
Báo chí viết và nói gì, chúng em đâu biết
21


Cái gì mà mua dục ???
Cái gì mà bán dâm ???
Thật tình chữ nghĩa và việc làm của người lớn
Bọn trẻ thơ con gái chúng em không hiểu nổi
Ngày nào cũng nghe họ gọi
Con A đi với ông đó
Con B đi với bác kia
Con C đi với chú bộ mặt râu rìa
Em thì đi với anh chàng nhìn mà phát sợ
Rồi cũng bao nhiêu cái trò đã giở
Họ bắt tụi em làm toàn những chuyện gì đâu
Tới chừng đọc những chữ chưa có trong đầu
Chữ gì mà độc ác !
Chữ gì mà vô luân !
Chữ gì mà bàng hoàng !
Chữ gì mà kinh tởm !
Tuổi thơ của chúng em ơi !
Ai đã nỡ biến thành trò chơi cho đời quá sớm
Trong khi chúng em còn trong lứa tuổi thơ ngây
Ai đã cướp mất đi những trong trắng vui vầy
Trong trắng như trang giấy học trò trong trắng
Những cơn thác loạn, bao giờ bình yên vắng lặng
Trả chúng em về trong lứa tuổi hồn nhiên
Dù chúng em không là những cô bé thần tiên
Nhưng con gái nhỏ Việt Nam được về chốn cũ
Sẽ về đoàn tụ
Bên mẹ bên cha
Dù mẹ cha đã đem bán vì nỗi khổ cửa nhà
Nhưng chúng em là giọt máu từ mẹ cha mà có !
Những người man rợ
Đã hại chúng em
Xin thử nghĩ lũ nhỏ còn mũi dãi,
Còn hôi sữa như con cháu của mình
Thì bọn trẻ chúng em đâu có khác ???
Vài lời mộc mạc
Như hải triều âm
Đánh thức lương tâm
Kinh hoàng thời đại
Vì thú tính mà đi tìm những trò tồi bại
Đày đọa, dày vò, giẫm nát tuổi còn thơ
Vì nghèo vì khổ mà trôi dạt bụi bờ
Hãy thương lấy các em và tìm phương giải cứu
Đạo đức và tình người
Tội ác và lương tâm
Hồn đau như nát tơ tằm
Tuổi thơ ai nỡ chặt, bằm tan hoang
Nhân tình máu đỏ còn loang
22


Tuổi thơ, sự sống có còn hay không
Tuổi thơ đem ném trôi sông
Dòng sông ô nhục bềnh bồng tả tơi
Cho em tìm lại cuộc đời
Cho em tìm lại nụ cười trần gian !!!

Tiếng Kêu Thương thứ hai
Viết cho những trẻ em con gái bị ô nhục tại Campuchia
Tháng 03 - 2004.
Những người em bé nhỏ của tôi ơi !
Các em mới vừa lên năm lên tám lên mười
Người ta đã bắt các em
Làm những việc tồi bại tơi bời
Bao thú tính đã dập vùi đời con trẻ
Em đã thoát khỏi vòng tay của mẹ
Em đã thoát khỏi vòng tay của cha
Em đã rơi vào cạm bẫy của người ta
Vì tiền bạc, dục vọng điên cuồng không thương xót
Những người em bé nhỏ của tôi ơi !
Em như những con chim
Có còn không tiếng hót
Tiếng líu lo của con trẻ dại khờ
Em chỉ mang những tiếng khóc bơ phờ
Hỡi nhân thế ! Bạo tàn chi thế nhĩ !
Thời đại của chúng ta
Văn minh, vật chất, đảo lộn, suy vi
Hay cuốn hút mê hồn
Như ba hồi kinh dị
Biến trẻ thơ ôm mối hận suốt đời
Ô nhục hôm nay, truyền lại sau này
Thêm vết sử kinh hoàng xưa nay chưa có
Những người em bé nhỏ của tôi ơi !
Em đang khóc ai oán, kêu vang đâu đó
Khóc âm thầm trong những ổ điếm xứ Cao Miên
Tiếng khóc các em, tiếng khóc triền miên
Khóc cho tuổi thơ đã dập vùi gió bụi
Khóc cho những hờn căm buồn tủi
Khóc cho những kinh tởm con người
Khóc cho đêm dài thân phận nhỏ nhoi
Tuổi bé bỏng của các em, vì đâu nông nỗi ?
Những người em bé nhỏ của tôi ơi !
Đất trời trổi dậy
Nổi trận thần phong
Thổi cho tan những ô nhục kinh hoàng
Thổi cho tan những dâm loạn bạo tàn
23


Để vá lại, tuổi còn thơ rách nát
Những người em bé nhỏ của tôi ơi !
Mai mốt lớn lên, em có còn tiếng khóc
Xin em đừng khóc những tiếng bi thương
Tiếng của âm vang cay xé đoạn trường
Mờ quá khứ rong rêu còn dính lại
Thế hệ chúng tôi, lỡ sản sinh những người man dại
Họ là những ác ma ác quỷ đội lốt con người
Chúng tôi đến với các em bằng tiếng nói tình người
Bù đắp lại những gì các em tan vỡ !!!

Đừng Làm Ô Nhục Quê Hương !
(Cảm xúc về cái cảnh làm dâu thời đại,
đang xảy ra tại VN) * Tháng 12-2004

Những cô gái Việt Nam ơi !
Các em đã được lớn lên
Vì công sinh dưỡng đáp đền ?
Nên em đành phải quên mình
Đi về làm dâu thiên hạ !!!
Khi nghe cái cảnh làm dâu
Chưa mừng đã trông thấy lạ
Cái cảnh làm dâu, sao mà kỳ quá
Làm dâu cái gì, nhục nhã đắng cay
Cố đọc xem, vì đâu đưa đến nỗi này
Khi hiểu rõ, bức xúc trào dâng uất nghẹn
Cha ông vun vén
Lịch sử năm ngàn
Cái đẹp huy hoàng
Ngày nay xúc phạm
Sắc tô son chạm
Tuổi ngọc tuổi vàng
Cái đời con gái
Trong trắng em mang
Ô nhục phũ phàng
Em vùi thân phận
Tôi đã thấy rồi
Các em sắp hàng, lụa là son phấn
Xúng xa xúng xính, năm bảy chục cô
Một người đàn ông lạ hoắc
Ở đâu xa lắc xa lơ
Bước tới bước lui, dáng vẻ bơ phờ
Rồi chấm một cô, đưa tay điểm mặt
Bạc nghĩa bạc tình, không thêm không thắc
Gãy gọng sứt môi, chẳng ngại chẳng ngùng
Em liều nhắm mắt đưa chân, đi về làm dâu nhà họ
24


Khắp cùng thế giới, không biết nơi đâu, diễn ra thế đó
Chứ Việt Nam mình, lịch sử xưa nay, chưa có đâu em
Em nên biết rằng, con gái lớn lên,
Một lần làm dâu, trăm đường bó rọ
Một bước đi rồi, cột cả đời em
Nhưng hôm nay, đã bị đổ xuống thềm
Biết bao giờ và làm sao tìm lại
Từ ngàn xưa và ngàn sau còn mãi
Nét đan thanh, nét dung hạnh, nét trung trinh
Nét dễ thương, nét danh giá, nét lịch xinh
Thành những nét dịu dàng trên quê hương gấm vóc
Hoàn cảnh đẩy đưa, nhưng đâu đẩy đưa, con đường hiểm độc
Nhà dột cột xiêu, nhưng đâu có xiêu, đổ nát Tổ Tiên
Nếu là mẹ cha, hãy thắp nén hương, quỳ lạy cửu huyền
Nếu là các em, tôi không nghĩ thế, chận đứng ngay liền
Để các em, còn là những người con, trên quê hương nước Việt
Ai hay biết, ai người không hay biết
Có quyền uy, hay không có uy quyền
Cùng ra tay, chứ ô nhục Hồn Thiêng
Thời đại hôm nay, gây ra nông nỗi.

Xóa Tan Những Ô Nhục
Cho Người Con Gái Việt Nam
(Viết cho những ai dã tâm đã, đang và sẽ tác tạo cho người con gái Việt Nam
lấy chồng mang tên ngoại quốc).
Tháng 8-2004
Người con gái Việt Nam, trên quê hương kiều diễm mộng mơ
Dù các em ở thị thành hay ở chốn thôn quê
Dù các em có học cao, hay mới học qua mấy lớp i tờ
Dù các em có đài các trâm anh, hay chất phác ngu ngơ
Các em vẫn là cháu con của Mẹ Âu Cơ nước Việt
Nguòi con gái Việt Nam, trên quê hương đượm tình tha thiết
Đượm nghĩa ân như lúa chín thơm hương, thơm ngát ruộng đồng
Đượm ân tình như suối nhỏ băng đèo, về với dòng sông
Như chim Lạc chậm bay, chờ cánh chim Hồng
Tâm đức đó, đã cho em thành người con gái Việt Nam muôn thuở
Tôi nghe rồi em !
Nhũng bức xúc đã trào dâng từ độ
Khi các em ra đi, dù có theo tiếng gọi là gì
Khi các em lên đường, dù có đánh đổi thứ chi
Theo trào lưu hay theo thuở theo thì
Hay học làm sang, lấy chồng vài quốc gia, mang tên ngoại quốc
Tôi nghe rồi em !
25


Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×