Tải bản đầy đủ

Ong tam ngam trang truyen ngan phat giao

BẢN THẢO
Tên tác giả: Nguyễn Trường Giang.
Email: giangnt2001@gmail.com
Tên tác phẩm:

Ông Tám Ngắm Trăng
Thể loại: Truyện Ngắn.

1


Hạt giống nảy mầm – Tin yêu

2


Ông Tám Ngắm Trăng

1. Hôm nay chủ nhật, ông Tám nghỉ sửa xe.
Ông có tiệm sửa xe nhỏ, nằm bên vệ đường.
Ông thuê cái tiệm này nghe đâu cũng mắc. Cà

phê buổi sáng xong, ông cài độ nhậu với anh
Hai:
- Chú kiếm mồi đi, anh lo rượu.
Rảnh mà, mà hôm nay anh Hai cũng không
làm gì, ngoài việc đi uống cà phê và nhậu, anh
Hai đồng ý ngay:
- Để em kiếm nồi lẩu, lai rai cho đỡ xót
ruột.
Lòng vòng trong ba mươi phút, anh Hai có
ngay một bịch lẩu đuôi bò mang về. Ông Tám
đang loay hoay dọn chén đĩa, ông không quên
ca trà đá cho anh Hai. Ông Tám có vẻ như hài
lòng với bịch lẩu bự tổ chảng:
- Chú hay thích uống rượu trắng, anh thích
uống rượu thuốc. Nay anh với chú uống rượu
trắng luôn hen.
- Rượu nào chẳng là rượu - anh Hai ỡm ờ.
Ông Tám là người nơi khác đến đây sinh
sống. Anh Hai nghe nói ông đã ở đây được
3


Ông Tám Ngắm Trăng

hơn hai mươi năm rồi. Ở quê, ông còn bà vợ
và hai người con gái. Nghe phong phanh vậy
chứ anh Hai cũng chưa bao giờ về quê ông. Ở
đất Sài Gòn này, ông đang ở với bà Tám, có
ba người con trai. Tính bà Tám hay ghen. Bà
Tám làm chủ quán cà phê nhỏ, ngoài đầu
đường.
Bà Tám năm nay cũng ngót ngét sáu mươi
lăm tuổi. Môi bà xăm đỏ như trái ớt. Da trên
cổ nhăn nheo xề xệ, da mặt căng thín. Chắc bà
mới đi căng da mặt thẩm mỹ về được mấy
hôm. Anh Hai nghe đâu, bà bị tông xe nên bà
đi cà nhắc. Ấy vậy mà bà Tám có người chở đi
rước về. Anh chàng bằng tuổi con trai bà lúc
nào cũng bên cạnh bà để bảo vệ cho bà. Chắc
bảo vệ cả cái thân thể lòng bòng và đống tiền

của bà đã gôm của ông Tám.
Cuộc nhậu cũng đã hai tiếng đồng hồ. Ly
chú, ly anh. Cả hai cũng ngà ngà say. Cái thói
đời là vậy, rượu nào mà chẳng say. Uống mãi
rồi cũng sẽ say. Uống vài ly đầu thì coi như
cay, như đắng, như đốt ruột gan. Mấy ly về
sau thì nó đốt luôn tâm can mình. Ông Tám
kể:
4


Ông Tám Ngắm Trăng

- Hồi đó, anh lấy bà này, nhà cửa anh hai
ba căn. Bả về làm ăn rồi bán hết sạch. Giờ anh
cái gì cũng đi thuê cả. Đau, đau thật!
- Số trời rồi anh, trách chi mình, trách chi
người - Anh Hai nói theo.
- Khà - Ông Tám cầm ly rượu lên dốc
ngược vào miệng, vỗ vô đùi cái "đét". Tiếng
"khà" của ông như cái cười nhổ toẹt đám nước
bọt vào bụng ông cho người khác không thấy
sự nhơ nhớp. Ông nói tiếp:
- Hồi tụi nhỏ còn nhỏ, bả đi tối ngày, đi đâu
anh cũng chẳng cần biết. Chú nghĩ bả đi đâu?
Bả đi với thằng bồ của bả. Thằng bồ bây giờ
là thứ mấy, anh không quan tâm. Hồi đó, bả
bỏ ba đứa nhỏ ở nhà cho anh chăm. Thì chú
biết đó, đàn ông mà, chăm ba đứa con nào có
dễ đâu! Bả thì nay đi Mũi né, mai đi Đà Lạt,
mốt đi Vũng Tàu... Anh vì ba đứa con của anh
thôi. Đau lắm chú à.
- Sao anh không nói gì chị Tám à? - anh
Hai hỏi.

5


Ông Tám Ngắm Trăng

- Anh cũng hi vọng bả dần dần hiểu ra. Anh
có nói. Nói hoài bả có nghe đâu! Đó, chú thấy
không? Mấy bữa rồi bả còn đi Đà Lạt, bả mới
về đó.
Cuộc sống, như sợi dây đàn. Khi dây trùng
và lạc với các dây khác thì đàn không hay
được. Khảy nhẹ vừa đủ thì ra âm trầm âm
bổng, khảy mạnh quá thì bị đứt dây. Khi
không khảy dây nữa thì cây đàn cũng không
còn tác dụng gì trong đời sống.
- Anh đờn, em ca mấy bản anh Tám - Anh
Hai đá câu chuyện qua hướng khác.
- Ừa, chú ca anh đờn cho vui - Ông Tám là
ngà.
Nhịp điệu slowrock cùng những lời ca ướt
át trong ca từ của bolero lại vang lên làm át đi
cơn mưa. Cơn mưa đang đổ xuống trong lòng
ông Tám, cơn mưa đang đổ xuống bên ngoài.
Cái ki-ốt tồi tàn của ông Tám được mái tôn
che cơn mưa. Ông Tám có cây đàn che cơn
mưa trong lòng. Ông Tám còn có thể may mắn
hơn nhiều người.
6


Ông Tám Ngắm Trăng

- Chào chị Tám, em mới tới - Anh Hai
ngẩng lên chào bà Tám đang từ ngoài đường
bước vào.
- Ông Tám, ông đưa tôi ít tiền, tôi trả tiền
nhà thuê bên quán cà phê - Bà Tám nói coi
như không có sự xuất hiện của anh Hai.
- Tôi làm gì còn đồng nào. Có đồng nào, bà
mang đi cho trai hết rồi. Cút xéo khỏi đây Ông Tám cầm cây đàn đứng dậy hăm he bà
Tám từ xa. Ông tiếp:
- Cút, cút xéo - Ông gào thét, mặt ông đỏ
phừng phừng.
- Có gì bình tĩnh nói chuyện, anh Tám anh Hai can.
Ông Tám chạy tới gần bà Tám: "Bốp" - cái
tát nổ đom đóm mắt đi thẳng vào mặt bà Tám.
Ông đạp vào hông bà làm cho Bà Tám chúi
nhủi.
Bà chửi. Những danh từ của tất cả các loài
động vật, những danh từ lõa lồ nhất trong thân
thể con người được bà đưa ra so sánh và chửi
7


Ông Tám Ngắm Trăng

ông Tám xối xả. Bà chửi. Bà đi, bà chửi với
lại chỗ ông Tám. Bà tập tễnh bước ra góc ngã
tư, nơi có anh bồ của bà đang đứng đợi.
2. Ba năm sau, kể từ ngày anh Hai nhậu với
ông Tám trong cái ki-ốt nhỏ. Ông Tám và Anh
Hai gặp nhau ở quê ông Tám. Mà đúng là quê
ông thật: nơi đây ông đã sinh ra, nơi đây còn
người vợ già ngoài sáu mươi tuổi. Nơi đây còn
hai người con gái đã lập gia đình, cùng ở
chung.
- Nay em về Kiên Giang, sẵn đến thăm anh
chị. Công việc em cũng lu bu. Thằng Hòa sao
rồi anh? - Anh Hai hỏi.
Cầm ấm trà lên rót vào ly anh Hai, giọng
ông Tám buồn bã:
- Sau lần đó bả đi chơi, bả gặp tai nạn. Chết
rồi. Hai đứa con trai anh bị điên, được đưa vào
nhà thương điên. Trong nhà thương điên, cả
hai cùng dắt tay nhau nhảy xuống lầu tự vẫn.
Thằng Hòa hả? Nó đi buôn ma túy từ Lào về
Nghệ An, bị tử hình cách nay bảy tháng rồi
chú à.

8


Ông Tám Ngắm Trăng

- Em nghe nói, giờ anh phụ ở chùa Từ
Quang à? - Anh Hai cười nhạt, tránh đi cái
buồn còn vương lại của ông Tám.
- Ừa, giờ anh rảnh nên mỗi ngày anh đều
lên chùa phụ quét dọn, lau rửa và lo cho mấy
người già ở trển. Có bả ở nhà chăm mấy đứa
nhỏ. Tối về thường có những buổi pháp thoại
nên anh ít khi có mặt ở nhà như hôm nay.
Đêm về, mười giờ anh ngồi thiền một tiếng
mà thấy thoải mái, không như xưa ở Sài Gòn
nữa chú ạ.
Mùi lúa chín mọng bay phảng phất, những
con côn trùng tìm nhau rủ rỉ thì thầm, dưới đìa
vài ba con cá đang đùa giỡn. Ánh trăng ngó
nghiêng hai người trên cái bàn gỗ trước cửa
nhà, trăng soi vào mái tóc bạc phơ trên đầu
ông Tám, soi vào cái áo lam ông đang mặc.
Ông không còn dáng vẻ vội vã, ông đã vơi đi
các gánh nặng như đá đeo trên đầu bấy lâu
nay. Ông chỉ tay lên trời:
- Trăng ở quê càng về khuya càng đẹp, chú
thấy không?
= Hết =
9



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×