Tải bản đầy đủ

Hồi ký Hillary Clinton và chính trường nước Mỹ

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 1


Table of Contents
MỘT CUỐN HỒI KÝ ĐẶC BIỆT VÀ HẤP DẪN
LỜI GIỚI THIỆU
LỜI TỰA CỦA TÁC GIẢ
MỘT CÂU CHUYỆN MỸ
TRƯỜNG ĐỜI
KHÓA ’69
ĐẠI HỌC YALE
BILL CLINTON
NGƯỜI LỮ HÀNH ARKANSAS
THÀNH PHỐ LITTLE ROCK
CHIẾN DỊCH ODYSSEY
LỄ NHẬM CHỨC TỔNG THỐNG
HỆ THỐNG CHĂM SÓC Y TẾ
PHÚT CUỐI MỘT ĐỜI NGƯỜI
VINCE FOSTER

PHÒNG SOẠN THẢO DỰ LUẬT
WHITEWATER

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 2


NHÓM ĐIỀU TRA ĐỘC LẬP
NGÀY “D
KỲ NGHỈ GIỮA NHIỆM KỲ
NHỮNG CUỘC Đ[M ĐẠO VỚI ELEANOR
NỖI NIỀM IM LẶNG
THÀNH PHỐ OKLAHOMA
NỮ QUYỀN LÀ NHÂN QUYỀN
ĐÓNG CỬA
Đ^ ĐẾN LÚC LÊN TIẾNG
VÙNG CHIẾN
MÙA HÈ PRAHA
NHỮNG CÂU CHUYỆN BÊN B[N ĂN GIA ĐÌNH
NHIỆM KỲ HAI
ĐẾN VỚI CHÂU PHI
NHỮNG TIẾNG NÓI SỐNG CÒN
CON ĐƯỜNG THỨ BA
TIẾP TỤC KIÊN TRÌ
HÌNH DUNG TƯƠNG LAI
TH\NG 8 NĂM 1998
Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 3


LUẬN TỘI
TRÔNG CHỜ ÂN HUỆ
VƯỢT LÊN CHÍNH MÌNH
TRỞ TH[NH THƯỢNG NGHỊ SĨ BANG NEW YORK
PHỤ LỤC 1
PHỤ LỤC 2

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com


Page 4


Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 5


Chia sẻ ebook : http://downloadsach.com/
Follow us on Facebook : https://www.facebook.com/caphebuoitoi

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 6


MỘT CUỐN HỒI KÝ ĐẶC BIỆT VÀ HẤP DẪN
- ĐẠI TƯỚNG MAI CHÍ THỌ
Cuốn hồi ký của Hillary Rodham Clinton thật hấp dẫn với rất nhiều thông tin thú vị đ~ thật
sự cuốn hút tôi. Ngoài những tự sự đầy trăn trở của một phu nhân tổng thống Mỹ, tập hồi ký
còn mô tả rất sinh động mọi mặt cuộc sống nước Mỹ, từ sinh hoạt gia đình, nuôi dạy con cái,
giáo dục nh{ trường, nội, ngoại khóa, quan hệ thầy trò, sinh hoạt của học sinh, sinh viên Mỹ,
quan điểm sinh hoạt, sự thống nhất và mâu thuẫn về các mật xã hội, kinh tế, chính trăn hóa,
sắc tộc cho đến tổ chức vận hành của bộ máy quyền lực nước Mỹ, kể cả ở cấp cao nhất trong
Nhà Trắng, Lầu Năm Góc... cũng như quan hệ đối ngoại của chính quyền Mỹ với phần còn lại
của thế giới... Những tư liệu vừa phong phú, đa dạng, vừa phức tạp ấy đ~ được phán ảnh rất
sống động qua các sự kiện và sinh hoạt của nhưng nh}n vật trong hồi ký.
Ở Hillary hội tụ một số tính c|ch đặc biệt làm cho không những người Mỹ nể trọng mà
nhiều người trên thế giới cũng như ở Việt Nam rất quan tâm. Chính sự mến mộ tính cách
của người phụ nữ nổi tiếng ấy khiến tôi có cảm hứng viết lời giới thiệu cho cuốn hồi ký này
với bạn đọc Việt Nam.
Hillary là một phụ nữ nhâ hậu và bản lĩnh. Từ nhỏ Hillary đ~ tổ chức quyên góp để làm từ
thiện, phản đối phân biệt chủng tộc, chống cuộc chiến tranh phi nghĩa của Mỹ ở Việt Nam.
Hillary từng rất đau buồn khi mục sư người da đen Martin Luther King - người nổi tiếng
chống phân biệt chủng tộc – bị ám sát ở Mỹ v{ đ~ để tang Luther King như để tang một
người th}n. Khi trưởng th{nh Hillary c{ng quan t}m đến người nghèo và quyền bình đẳng
của phụ nữ. Sau này, với cương vị Đệ nhất Phu nh}n, cũng như khi l{m Thượng nghị sĩ bang
New York, Hillary rất quan t}m đến vấn đề chăm sóc y tế cho người gi{, người có thu nhập
thấp cũng như chăm lo vấn đề giáo dục cho trẻ em, đặc biệt là trẻ em thuộc tầng lớp nghèo
khổ.

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 7


Ngay từ nhỏ, Hillary đ~ biểu hiện t{i năng bẩm sinh, độc lập, tự chủ v{ năng khiếu l~nh đạo
vượt trội. Hillary học giỏi, thường được học sinh, sinh viên chọn l{m người l~nh đạo, người
phát ngôn của họ.
LĐệ nhất Phu nh}n nhưng Hillary không hề là cái bóng của người chồng Bill Clinton. Trong
quá trình tranh cử tổng thống của Bill Clinton, Hillary đ~ đóng góp công sức quyết định vào
thắng lợi của chồng mình. Khi Bill Clinton làm Tổng thống thì Hillary là một trợ thủ đắc lực.
Trước khi l{ Đệ nhất Phu nh}n, Hillary đ~ l{ một luật sư nổi tiếng và hiện l{ Thượng nghị sĩ
đại diện cho bang New York - một bang lớn của nước Mỹ.
Cách ứng xử của Hillary đối với vụ bê bối tình cảm của Bill Clinton ở Nhà Trắng càng thể
hiện một nh}n c|ch đ|ng nể trọng. Đối diện với bão táp của dư luận, và nỗi đau buồn lớn
lao của một người vợ, Hillary vẫn bình tĩnh, c}n nhắc giữa lợi ích của đất nước và tình cảm
cá nhân; giữa hạnh phúc bền vững, lâu dài của gia đình với h{nh động trăng hoa nhất thời
của một Tổng thống có t{i m{ nước Mỹ đang cần. Hillary đ~ ứng xứ rất chủ động, trí tuệ,
đức độ, được dân Mỹ đồng tình, nể trọng. Chắc chắn Bill Clinton cũng vậy.
Báo chí Mỹ cho rằng Hillary sẽ ra tranh cử Tống thống nhiệm kỳ tới. Rất có thể Hillary sẽ
đắc cử vì là một phụ nữ có t}m, t{i, đức, năng lực l~nh đạo, được nhiều người trong và ngoài
nước Mỹ quý mến. Hiện nay nhân dân Mỹ mong muốn có được một nền hòa bình, tháo gỡ
sự sa lầy ở Iraq, Afghanistan, Trung Đông, cũng như cải thiện tốt đẹp hơn mối quan hệ của
nước Mỹ với phần còn lại của thế giới. Uy tín của nước Mỹ không chỉ dựa trên thế mạnh và
vật chất mà còn phải dựa trên sự nể trọng về tinh thần và tình cảm hữu nghị trong quan hệ
đối với c|c nước khác.
Quan hệ Việt Nam - Mỹ cũng sẽ được cải thiện rất nhiều nếu Hillary làm Tổng thống. Trước
đ}y, Bill Clinton đ~ dỡ bỏ lệnh cấm vận đối với Việt Nam, tạo ra bước ngoặt mới trong quan
hệ giữa hai nước. Bill Clinton và Hillary là vợ chồng Tổng thống Mỹ đầu tiên sang thăm Việt
Nam sau 25 năm hòa bình trên đất nước này. Cuộc thăm viếng của hai vợ chồng Tổng thống
Mỹ đ~ để lại nhiều tình cảm trong lòng nhân dân Việt Nam.

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 8


Công ty Văn hóa S|ng tạo Trí Việt - First News thật biết lựa chọn v{ đ~ bỏ không ít công sức
để dịch, xuất bản cuốn hồi ký n{y, đ|p ứng đúng yêu cầu của độc giả. Tôi trân trọng giới
thiệu cuốn s|ch đến với bạn đọc Việt Nam.
ĐẠI TƯỚNG MAI CHÍ THỌ

LỜI GIỚI THIỆU
HILLARY CLINTON MỘT ĐỆ NHẤT PHU NH]N ĐẶC BIỆT CỦA HOA KỲ
Hơn một triệu ấn bản của cuốn hồi ký đ~ được bán hết ngay trong th|ng đầu tiên phát hành
và tám triệu USD là số tiền mà xuất bản danh tiếng Simon & Schuster trả trước đ~ khiến cho
cuốn Living History của Hillary Rodham Clinton, phu nhân cựu tổng thống Hoa Kỳ, trở
thành một hiện tượng xuất bản đạt tầm kỷ lục, chứng tỏ một sức hút mãnh liệt đối với độc
giả thế giới. Phần ghi âm của Hillary cho quyển hồi ký n{y đ~ được đề cử lần thứ hai giải
Grammy Album đọc hay nhất. Living History đ~ được dịch ra nhiều ngôn ngữ trên thế giới.
Sau khi thực hiện những cuốn sách về những con người đặc biệt có tầm ảnh hướng lớn trên
thế giới được bạn đọc Việt Nam yêu thích như: Bush v{ Quyền Lực Nước Mỹ, Vladimia Putin
- Nhân Vật Số Một, Arafat - Một Đời Cho Tự Do, Fidel Castro - Cuộc Đối Đầu với Mười Đời
Tổng Thống Mỹ và Những ]m Mưu \m S|t của CIA, Huyền thoại Che, Nhật Ký Che
Guevara... First News đ~ mua bản quyền của NXB Simon & Schuster cuốn hồi ký nổi tiếng
của Hillary Clinton để giới thiệu với bạn đọc Việt Nam. Đ}y không chỉ đơn thuần là hồi ký
của một phu nhân cựu tổng thống Mỹ với hai nhiệm kỳ - t|m năm - trong Nhà Trắng, mà
còn chứa rất nhiều thông tin chưa được biết đến về chính trường và nhiều vấn đề khác của
nước Mỹ, và trên hết, về cuộc đời, tính c|ch v{ suy nghĩ của Hillary Rodham Clinton Thượng nghị sĩ Đảng Dân chủ, người có nhiều khả năng trở thành nữ tổng thống đầu tiên
của Hoa Kỳ v{o năm 2008.
Có thể xem cuốn sách là một tư liệu giúp chúng ta khám phá một phần lịch sử thế giới, đặc
biệt là lịch sử Hoa Kỳ trong những thập niên gần đ}y. Dù tập trung chủ yếu v{o 8 năm ở

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 9


Nhà Trắng với cương vị l{ Đệ nhất Phu nhân tổng thống Hoa Kỳ, nhưng trong cuốn hồi ký
của mình, Hillary đ~ phản ánh quãng thời gian trải dài từ những năm 1960 đến năm 2000,
một giai đoạn quan trọng trên chính trường quốc tế, giai đoạn ở Mỹ đ~ diễn ra hai trong ba
vụ xét xử quan trọng để luận tội tổng thống trong này, mà một trong hai vụ lại liên quan
đến chồng bà - Tổng thống Bill Clinton.
Hillary Clinton là một luật sư, một người phụ nữ đặc biệt, là một nhân vật nổi tiếng trên
chính trường quốc tế. Bên cạnh t{i năng, b{ đ~ có được nhiều cơ hội khi thừa nhận "...được
sinh ra là một người Mỹ vào giữa thế kỷ hai mươi, v{o một thời gian và một nơi may mắn.
Tôi được tự do lựa chọn những điều mà phụ nữ của đất nước tôi trong các thế hệ trước
không hề có... Tôi ra đời v{o giai đoạn đỉnh điểm của sự thay đổi xã hội dữ dội và tham gia
vào những cuộc đấu tranh chính trị về ý nghĩa của nước Mỹ và vai trò của nó trên thế
giới...". Ngay cả chỉ so với thế hệ phụ nữ trước đó như mẹ và bà của Hillary, họ cũng chưa
bao giờ có được cơ hội phát triển như thế.
Trước giờ, độc giả vốn rất tò mò, muốn biết về cuộc sống riêng, sinh hoạt của các chính
khách, nhất là những chính kh|ch h{ng đầu như "đệ nhất gia" của Mỹ, nhưng Living History
của bà Hillary không mang ý nghĩa c}u kh|ch như thế. "Chuyện tình với cô nàng Lewinsky"
của chồng bà - vốn từng là chủ đề của các nhật báo trong một thời gian dài - cũng chỉ được
đề cập một phần. Trong khi đó, chủ đề trung tâm của cuốn hồi ký là những chuyến đi không
mệt mỏi của bà trong vai trò Đệ nhất Phu nh}n để chủ xướng giải quyết các vấn đề nối cộm
trong xã hội Mỹ như chăm sóc y tế, giáo dục... hay các vấn đề toàn cầu liên quan đến nữ
quyền, dân chủ.
Mặc dù bà Hillary Clinton từng tuyên bố: "Khoảng thời gian duy nhất mà tôi không có việc
làm kể từ năm lên 13 tuổi l{ 8 năm tôi ở Nhà Trắng" nhưng thật ra, chính b{ l{ người đ~
“định nghĩa" lại chức danh của một Đệ nhất Phu nhân Hoa Kỳ. Tại Mỹ, phu nhân của các
Thống đốc bang cũng được gọi l{ Đệ nhất Phu nhân. Và vì thế, bà Hillary Clinton đ~ từng
được "thực tậpông Clinton nắm chức Thống đốc bang Arkansas từ năm 1979. Tuy nhiên,
khi đến Nhà Trắng thì vai trò của một Đệ nhất Phu nhân lại khác và chúng ta có thể thấy rõ

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 10


trong cuốn hồi ký này những trăn trở của ông bà Clinton về vai trò của một "nội tướng Nhà
Trắng". Bà Hillary tâm sự : "...Tôi có thể có một "vị trí" nhưng đó lại không phải là một "công
việc" thật sự. Làm thế nào tôi sử dụng phương tiện n{y để giúp chồng mình và phục vụ tổ
quốc nhưng không đ|nh mất bản sắc của mình. Không có cẩm nang hướng dẫn l{m Đệ nhất
Phu nhân. Bạn tiếp nhận công việc này bởi vì chồng bạn đ~ trở thành Tổng thống... Giống
như tất cả c|c Đệ nhất Phu nh}n trước đ}y, tôi phải quyết định xem tôi muốn làm gì với
những vận hội, trách nhiệm v{ nghĩa vụ mà tôi đ~ tiếp nhận...".
Từ lâu, vai trò của Đệ nhất Phu nhân Mỹ được cảm nhận có tính biểu tượng. Nhân vật này
được trông chờ sẽ đại diện cho nữ giới Hoa Kỳ. Tổng thống Clinton đ~ không bổ nhiệm bà
Hillary vào một vị trí chính thức nào. Mà thậm chí, nếu ông có muốn bổ nhiệm cũng không
được vì c|c đạo luật chống đưa người th}n trong gia đình, họ hàng vào làm việc đ~ được
ban hành kể từ thập niên 1960 khi John F. Kennedy bổ nhiệm người em ruột của mình là
Bobby làm Bộ trưởng Tư ph|p. Chính b{ Hillary cung thừa nhận: "Đệ nhất Phu nhân chỉ là
chiếc bóng của Tổng thống, phụ thuộc chứ không độc lập với quyền lực của Tổng thống".
Tuy nhiên, sự đóng góp của bà Hillary trong sự nghiệp của chồng là rất rõ ràng. Vai trò của
b{ cùng đội ngũ "Hillaryland" thật sự quan trọng như b{ từng nhấn mạnh: "Chưa từng có
Đệ nhất Phu nh}n n{o có văn phòng đặt tại Dinh T}y nhưng chúng tôi biết nhân viên của Đệ
nhất Phu nhân là một phần không thể tách rời của đội ngũ nh}n viên Nh{ Trắng và chúng
tôi cần có bàn ghế theo cả hai đen v{ bóng". Không l}u sau đó, nh}n viên của b{ đ~ được
nhiều người biết đến qua huy hiệu "Hillaryland" cài trên áo của mình. Điều chúng ta cũng
cần lưu ý l{ trong văn phong, b{ Hillary đ~ thường dùng ngôi thứ nhất số nhiều "we" (chúng
tôi) khi nói về chính quyền của chồng mình.
Bill Clinton xuất hiện trong tác phẩm với hình tượng nổi bật: Vị tổng thống tương lai của
Hoa Kỳ v{o năm 1970 trông giống như một tay cướp biển Viking hơn l{ một sinh viên vừa
du học ở Oxford trở về. Ba mươi năm sau, sau tất cả những biến cố đ~ xảy ra, Hillary
thường tự hỏi vì sao Bill và bà vẫn chung sống với nhau. Hillary chỉ có thể lý giải đó l{ do
một tình yêu đ~ tồn tại hàng thập kỷ v{ đ~ trưởng thành qua các trải nghiệm mà họ đ~ cùng

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 11


chia sẻ trong việc nuôi dạy cô con gái Chelsea, tổ chức tang lễ chôn cất bố mẹ, chăm nom
cho gia đình, có một cuộc sống xứng đ|ng với bạn bè, một niềm tin chung và một cam kết tự
nguyện phục vụ Tổ quốc. Hillary cũng thừa nhận là không ai hiểu b{ hơn Bill, không ai có
thể l{m b{ cười theo c|ch m{ Bill đ~ l{m v{ sau hơn 30 năm, cả hai vẫn còn nói chuyện say
mê với nhau.
Những chuyện "nội cung" cũng được Hillary đề cập đến. Giống như đại đa số cách tổ chức
của nhiều gia đình trên thế giới, khu nhà bếp l{ t}m điểm trong tất cả căn nh{ m{ b{ đ~
từng ở. V{, căn bếp trên lầu hai của Nhà Trắng cũng không ngoại lệ. Cái bàn nhỏ trở thành
trung tâm của sinh hoạt gia đình. Đ}y l{ nơi cả nhà tụ họp ăn uống, tổ chức sinh nhật, nơi
t}m tình đêm khuya... Việc nuôi dạy Chelsea cũng l{ vấn đề mà vợ chồng Tổng thống Clinton
quan tâm vì hầu hết con cái các vị nguyên thủ quốc gia đều trở thành mục tiêu của các tay
săn ảnh (paparazzi). Jackie - bà quả phụ của cố Tổng thống Kennedy - trở thành một nguồn
an ủi, động viên v{ tư vấn cho Hillary. Jackie đ~ cảnh báo với Hillary: "Cô phải bảo vệ
Chelsea bằng mọi giá". Họả để giúp Chelsea trưởng thành một c|ch độc lập và biết cách tiếp
nhận các lỗi lầm của mình. Chelsea đ~ từng học trường dòng lập ở Arkansas nhưng ở
Washinglon, ông b{ Clinton đ~ chọn Trường Sidwell Friends, một trường tư thục của dòng
Quaker. Lý do l{ c|c trường tư thục cấm giới truyền thông báo chí tiếp cận.
Một đặc điểm của Living History là cuốn hồi ký n{y đầy ắp các sự kiện mà theo bà Hillary,
nếu mô tả chi tiết thì phải viết đến mấy tập. Nó chứa đựng nhiều sự kiện nổi bật của thế giới
trong suốt hơn bốn thập niên cuối cùng đầy sôi động của thế kỷ XX. Qua cái nhìn của một
chính trị gia phương T}y, s|ch đề cập đến những sự kiện nổi tiếng như chiến thắng của ông
Nelson Mandela trước chủ nghĩa ph}n biệt chủng tộc ở Nam Phi, cái bắt tay lịch sử của hai
ông Arafat và Sharon, vụ ám sát Tổng thống Kennedy và Thủ tướng Rabin, sự sụp đổ của
c|c nước Đông ]u... cũng như những nhận xét của một chính khách Mỹ về hoạt động của
Quốc hội Mỹ, ảnh hướng của báo giới, những thủ thuật của các chính khách, sự can thiệp
của Hoa Kỳ đối với phần còn lại của thế giới... Trong cuốn hồi ký n{y cũng không thiếu
những mô tả tinh tế của một phụ nữ về tính cách của nhiều nguyên thủ quốc gia cùng phu
nhân của họ và rất nhiều chi tiết thú vị khác.
Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 12


First News trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc Việt Nam cuốn hồi ký của một người phụ nữ
đặc biệt - không chỉ với nước Mỹ mà còn với thế giới. Và rất có nhiều khả năng người phụ
nữ này sẽ l{m thay đổi nước Mỹ và hình ảnh nước Mỹ trong một thời gian gần đ}y.
- First New>

LỜI TỰA CỦA TÁC GIẢ
Năm 1959, tôi từng viết tự truyện như một bài tập lớp s|u Trong hai mươi chín trang, trang
n{o cũng viết được một nửa, đầy những nét chữ hăm hở viết vội, tôi đ~ mô tả cha mẹ, anh
em, thú nuôi, nhà cửa, sở thích, trường học, các môn thể thao và những dự tính trong tương
lai. Bốn mươi hai năm sau, tôi lại bắt đầu viết một hồi ký khác, lần này kể về t|m năm cư
ngụ tại Nhà Trắng với Bill Clinton. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng mình không thể giải thích
cuộc đời của một Đệ nhất Phu nhân mà không đề cập đến điểm khởi đầu - làm cách nào mà
tôi có thể trở th{nh người phụ nữ đó, lần đầu tiên bước vào Nhà Trắng ngày 20 tháng 1
năm 1993; để đảm đương một vai trò mới và những kinh nghiệm sẽ thử thách và biến đổi
tôi một cách không ngờ.
Lúc bước vào ngưỡng cửa Nhà Trắng, tôi đ~ được rèn giũa kỹ lưỡng từ nề nếp của gia đình,
từ học đường, đức tin tôn giáo và mọi điều được học trước đ}y với tư c|ch l{ con g|i của
một người cha rất bảo thủ và một người mẹ phóng kho|ng hơn, l{ một nhà hoạt động sinh
viên, người bênh vực cho trẻ em, một luật sư, vợ của Bill và mẹ của Chelsea.
Trong từng chương, tôi muốn thảo luận nhiều ý tưởng hơn khuôn khổ cho phép, đưa v{o
nhiều nhân vật hơn đ~ nêu tên, đến thăm nhiều nơi hơn những gì có thể mô tả được. Nếu
tôi đề cập đến tất cả những ai đ~ g}y ấn tượng, tạo cảm hứng, dạy dỗ, t|c động v{ giúp đỡ
tôi trong suốt chặng đường thì cuốn sách này ắt sẽ phải d{y đến vài tập. Mặc dù đ~ chọn lọc,
nhưng hy vọng rằng tôi sẽ chuyển tải được sự thúc đẩy và cuốn hút của các sự kiện cũng
như c|c mối quan hệ đ~ ảnh hưởng đến tôi, và vẫn tiếp tục định hình, làm phong phú cho
đời sống của tôi hiện nay.

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 13


Từ khi rời Nhà Trắng, tôi đ~ dấn thân vào một giai đoạn mới của cuộc đời mình với tư c|ch
là một Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ đại diện New York, một trách nhiệm khiêm tốn và dễ nản
lòng. Xin kể đầy đủ việc tôi dời về New York, chiến dịch tranh cử v{o Thượng viện và vinh
dự cùng làm việc với những ai đ~ bỏ phiếu cho tôi vào một dịp kh|c. Nhưng tôi hy vọng hồi
ký này minh họa phần nào vì sao kinh nghiệm tôi có từ Nhà Trắng đ~ giúp tôi tranh cử
th{nh công v{o Thượng viện.
Trong những năm l{m Đệ nhất Phu nh}n, tôi đ~ trở thành một người học trò giỏi trong việc
học cách chính phủ phục vụ cho nh}n d}n như thế nào, Quốc hội thật sự hoạt động ra sao,
người dân nhận thức về chính trị v{ chính s|ch như thế nào qua bộ lọc của báo chí, và
những giá trị Mỹ có thể được diễn dịch ra sao trong tiến trình kinh tế và xã hội. Tôi đ~ học
được tầm quan trọng về sự can thiệp của nước Mỹ vào phần còn lại của thế giới, v{ tôi đã
phát triển mối quan hệ với nhiều nh{ l~nh đạo c|c nước cũng như một sự hiểu biết văn hóa
c|c nước mà hôm nay lại rất hữu ích. Tôi cũng học được cách tập trung khi phải sống trong
tâm của nhiều cơn giông b~o.
Tôi đ~ được nuôi dạy để yêu Thượng đế và Tổ quốc, giúp đỡ người khác, bảo vệ và che chở
những lý tưởngân chủ đ~ thôi thúc v{ dẫn dắt con người tự do trong lịch sử hơn 200 năm
qua. Những lý tưởng đó được nuôi dưỡng trong tôi từ thuở xa xưa. Trở lại năm 1959, tôi đ~
mơ ước trở thành một nhà giáo hoặc là một nhà vật lý nguyên tử. Nhà giáo cần thiết để "đ{o
tạo những công dân trẻ” m{ không có họ, bạn sẽ không có được "một đất nước đúng nghĩa".
Nước Mỹ cần nhiều nhà khoa học bởi lẽ "người Nga có số nhà khoa học nhiều hơn Mỹ gấp
năm lần". Ngay thời đó, tôi là một sản phẩm của đất nước và thời đại, hấp thu những bài học
của gia đình v{ nhu cầu của nước Mỹ để định liệu tương lai riêng mình. Qu~ng đời tuổi thơ
trong những năm 1950 v{ tình hình chính trị thập niên 1960 đ~ đ|nh thức cảm nhận của tôi
vì bổn phận và sự tận tâm phục vụ đất nước. Trường đại học, trường luật v{ hôn nh}n đ~
đưa đẩy tôi vào trung tâm chính trị của Hoa Kỳ.
Cuộc đời chính trị của tôi, như tôi vẫn thường nói, là sự học hỏi liên tục về bản chất của con
người, kể cả của chính mình. Sự tham gia trực tiếp của tôi vào hai chiến dịch tranh cử tổng

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 14


thống và những trách nhiệm của một Đệ nhất Phu nh}n đ~ đưa tôi đến từng tiểu bang trong
liên bang v{ thăm bảy mươi t|m quốc gia. Ở mỗi nơi, tôi gặp gỡ nhiều người, thấy nhiều
điều giúp mở mang đầu óc và trái tim tôi, giúp tôi hiểu biết sâu sắc hơn về những mối quan
tâm chung của nhân loại.
Tôi biết rằng nước Mỹ có vai trò quan trọng đối với phần còn lại của thế giới; các chuyến
viếng thăm của tôi giúp tôi hiểu thêm rằng phần còn lại của thế giới cũng quan trọng đối với
nước Mỹ. Lắng nghe người của c|c nước khác nói và cố hiểu được họ nhận thức thế nào về
vị trí của họ trên thế giới là rất cần thiết cho tương lai hòa bình v{ an ninh trong nước cũng
như quốc tế. Với suy nghĩ đó, tôi phải đưa v{o đ}y những tiếng nói m{ chúng ta ít thường
được nghe thấy - tiếng nói của con người từ mọi nơi trên thế giới đang khao kh|t những
điều giống chúng ta: thoát khỏi đói kém, bệnh tật và sợ h~i, được tự do nói lên vận mệnh
của mình, không phân biệt nguồn gốc hoặc địa vị trong cuộc sống của họ. Tôi dành một
phần đ|ng kể trong các trang sách này kể về các chuyến đi ra nước ngoài của tôi bởi tôi tin
rằng đất nước v{ con người là quan trọng, và những gì tôi học từ họ là một phần con người
của tôi ngày nay.
Hai nhiệm kỳ của Clinton không những bao hàm một giai đoạn thay đổi của tôi mà còn của
cả nước Mỹ nữa. Chồng tôi nhậm chức Tổng thống với quyết tâm vực dậy nền kinh tế quốc
gia đang suy tho|i, ng}n s|ch th}m thủng và sự bất công đang gia tăng l{m hủy hoại cơ hội
cho các thế hệ tương lai của nước Mỹ.
Tôi ủng hộ công việc của anh và cần mẫn chuyển tầm nhìn đó th{nh c|c hoạt động cải thiện
cuộc sống con người, củng cố hơn nữa ý thức về cộng đồng và về giá trị dân chủ tại quê nhà
và trên toàn thế giới. Trong suốt hai nhiệm kỳ của Bill, chúng tôi đ~ đương đầu với sự chống
đối chính trị, thử thách về luật pháp và những bi kịch c| nh}n. Chúng tôi cũng có những sai
lầm như người kh|c. Nhưng khi anh ấy rời chức vụ v{o năm 2001, nước Mỹ đ~ trở nên
mạnh mẽ hơn, tốt đẹp hơn, công bằng hơn, sẵn s{ng đương đầu với những thách thức của
thế kỷ mới.

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 15


Tất nhiên, thể giới chúng ta đang sống hôm nay rất khác biệt với thế giới được mô tả trong
cuốn sách này. Khi tôi viết nó v{o năm 2003, thật không thể hình dung được là thời gian tôi
sống ở Nhà Trắng mới chỉ c|ch đấy hai năm. Cứ như đấy là một cuộc đời khác bởi sự kiện
ng{y 11 th|ng 9 năm 2001 đ~ xảy ra. Tổn thất nhân mạng. Nỗi đau của con người. Hố sâu
còn bốc khói. Kim loại bị vặn xoắn. Người sống sót tan t|c. Gia đình nạn nhân ủng hoảng.
Thảm họa không thể nào nói hết được. Buổi s|ng th|ng Chín đó đ~ thay đổi tôi và việc tôi
phải l{m trong cương vị một Thượng nghị sĩ, một cư d}n New York v{ một người Mỹ. Nó
thay đổi nước Mỹ theo mức độ mà chúng ta vẫn còn đang tìm hiểu. Mọi người chúng ta đang
sống trên một vùng đất mới và bằng c|ch n{o đó, chúng ta phải biến nó th{nh vùng đất
chung cho mọi người.
T|m năm trong Nh{ Trắng đ~ thử th|ch đức tin v{ quan điểm chính trị của tôi, hôn nhân
của tôi và Hiến ph|p nước tôi. Tôi trở thành một lưỡi tầm sét trong nhưng trận chiến chính
trị và ý thức hệ về tương lai của nước Mỹ, là thỏi nam châm thu hút cảm xúc, c|i hay v{ điều
dở về những chọn lựa và vai trò của người phụ nữ. Cuốn sách thuật lại câu chuyện tôi đ~
trải qua t|m năm l{m Đệ nhất Phu nhân và làm vợ của một Tống thống như thế nào. Có
người sẽ hỏi làm sao mà tôi có thể viết một cách khách quan về nhiều sự kiện, con người và
nhiều vấn đề mới diễn ra trong khi tôi vẫn còn một vai trò trong đó. Tôi đ~ cố gắng hết sức
để thể hiện những điều mình quan sát, những suy nghĩ v{ cảm xúc m{ tôi đ~ được trái qua.
Điều đó không có nghĩa đ}y l{ một cuốn lịch sử toàn diện mà chỉ là một tự truyện kể về một
thời kỳ kh|c thường trong cuộc đời tôi v{ đời sống của nước Mỹ.

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 16


MỘT CÂU CHUYỆN MỸ
Tôi không sinh ra là một Đệ nhất Phu nhân hay là một Thượng nghị sĩ, cũng không l{ một
người theo Đảng Dân chủ, một luật sư hoặc một người bảo vệ cho nữ quyền và nhân quyền.
Tôi không sinh ra là một người vợ hoặc người mẹ. Tôi được sinh ra là một người Mỹ vào
giữa thế kỷ hai mươi, v{o một thời gian và một nơi may mắn. Tôi được tự do lựa chọn
những điều mà phụ nữ nước tôi trong các thế hệ trước không hề có và rất nhiều phụ nữ
khác trên thế giới ng{y nay cũng không hình dung ra được. Tôi ra đời v{o giai đoạn đỉnh
điểm của sự thay đổi xã hội dữ dội và tham gia vào những cuộc đấu tranh chính trị về ý
nghĩa của nước Mỹ và vai trò của nó trên thế giới.
Mẹ và bà của tôi chưa bao giờ sống một cuộc sống như tôi, bố tôi v{ ông tôi cũng chẳng bao
giờ tưởng tượng ra được cuộc sống đó như thế n{o. Nhưng họ đ~ ban cho tôi một hứa hẹn
về nước Mỹ, giúp cho cuộc sống và những sự lựa chọn của tôi trở thành hiện thực.
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ những năm th|ng sau Thế chiến thứ hai, khi những người
đ{n ông như bố tôi sau khi đ~ phục vụ cho tổ quốc quay về nh{ để ổn định lại cuộc sống,
kiếm tiền và nuôi nấng gia đình. Đó l{ lúc bắt đầu giai đoạn "Baby Boomer" - bùng nổ trẻ
mới sinh, một thời kỳ lạc quan. Hoa Kỳ đ~ đưa thế giới thoát khỏi họa phát xít, và bây giờ
đang l{ lúc quốc gia của chúng tôi làm việc để hợp nhất những đối phương trước đ}y trong
thời hậu chiến, mở rộng những đồng minh và chìa tay ra cho kẻ thù xưa, bảo vệ nền hòa
bình và giúp tái thiết một châu Âu và Nhật Bản đ~ bị tàn phá trong chiến tranh.
Cho dù cuộc chiến tranh lạnh với Liên Xô v{ Đông ]u đ~ bắt đầu nhưng bố mẹ tôi và thế hệ
của họ vẫn cảm thấy an toàn và hy vọng. Uy thế của nước Mỹ có được không phải chỉ nhờ
vào sức mạnh quân sự, mà còn từ giá trị của chúng tôi và từ vô số cơ hội dành cho mọi
người như bố mẹ chúng tôi, những người đ~ lao động cần mẫn và có trách nhiệm. Đó l{ thời
kỳ của nhiều người Mỹ trung lưu gi{u tiền lắm của, với mọi thứ phồn thịnh - nhà mới,
trường đẹp, công viên gần nhà, cộng đồng an ninh. Tuy vậy, đất nước chúng tôi vẫn còn
những việc chưa giải quyết của thời hậu chiến, đặc biệt là về vấn đề chủng tộc. Chính thế hệ

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 17


sống qua Thế chiến thứ hai và con cái họ đ~ ý thức được sự bất công, bất bình đẳng và thử
thách của việc đưa lời hứa hẹn của nước Mỹ đến với mọi công dân.
Bố mẹ tôi là một thế hệ điển hình đặt lòng tin vào khả năng vô tận của nước Mỹ. Niềm tin đó
của họ có nguồn gốc từ những kinh nghiệm sống qua thời kỳ Đại suy thoái. Họ tin vào việc
lao động cần mẫn - chứ không ph|i đặc quyền, tin vào chính mình - chứ không phải dựa
dẫm v{o người khác.
Đó l{ thế giới và gia đình nơi tôi sinh ra v{o ng{y 26 th|ng 10 năm 1947. Chúng tôi thuộc
tầng lớp trung lưu ở vùng Trung Tây và thật sự là một sản phẩm của thời đại v{ đất nước.
Mẹ tôi, Dorothy Howell Rodham, là một người nội trợ suốt ngày quanh quẩn bên tôi và hai
em trai tôi. Bố tôi, Hugh E. Rodham, làm chủ một doanh nghiệp nhỏ. Những khó khăn trong
cuộc đời bố mẹ đ~ dạy cho tôi biết ơn c|c cơ hội trong cuộc đời của mình nhiều hơn nữa.
Tôi vẫn còn ngạc nhiên về việc làm thế nào mẹ tôi với một tuổi thơ đơn độc lại có thể vượt
lên trở thành một người phụ nữ trìu mến v{ điềm đạm. Mẹ tôi sinh năm 1919 ở Chicago.
Ông ngoại tôi, Edwin John Howeu, Jr., vốn là một lính cứu hỏa ở Chicago, cưới bà Della
Murray, là một trong chín người con của một gia đình có nguồn gốc pha trộn cả Pháp,
Canada, Scotland và ng1;i Mỹ bản địa. Ông bà ngoại tôi rõ r{ng l{ đ~ không chuẩn bị làm cha
mẹ. Bà ngoại tôi thực chất đ~ bỏ rơi mẹ tôi khi bà mới lên ba hoặc bốn tuổi - luôn bỏ mặc
mẹ tôi cả ngày với mấy phiếu thực phẩm của một nhà hàng gần khu căn hộ năm tầng ở phía
nam Chicago. Ông ngoại tôi quan t}m hơn một chút, thỉnh thoảng có mang về một món quà,
như con búp bê to nhờ thắng được từ một lễ hội, chứ không phải là sự gần gũi gia đình. Dì
Isabelle được sinh ra năm 1924. Hai chị em mẹ tôi bị đưa đi đưa lại từ nh{ người bà con này
đến nh{ người bà con khác, hết trường học này lại đến trường kia, chẳng ở nơi n{o đủ lâu
để có được bạn bè. Cuối cùng đến năm 1927, ông b{ ngoại tôi - lúc ấy vẫn còn trẻ - quyết
định ly dị nhau. Đó l{ một việc hiếm hoi và rất đ|ng hổ thẹn trong thời kỳ ấy. Chẳng ai muốn
chăm sóc mấy đứa trẻ. Mẹ v{ dì tôi được gửi lên xe lửa từ Chicago về ở với ông bà nội của
họ tại Alhambra, một thị trấn gần San Gabriel Mountains phía đông Los Angeles. Trong

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 18


chuyến đi d{i bốn ng{y đó, mẹ tôi lúc đó lên tám tuổi phải trông nom đứa em ba tuổi của
mình.
Mẹ tôi ở lại Califomia mười năm, chẳng có lúc n{o được gặp lại mẹ mình và hiếm khi thấy
được mặt bố. Ông nội của mẹ, Edwin, Sr. là một cựu thủy thủ người Anh. Ông giao mấy đứa
trẻ cho vợ mình, Emma, là một người đ{n bỏ mặc mẹ tôi trừ khi ép buộc bà phải tuân theo
những luật lệ khe khắt trong nhà. Emma không khuyến khích kh|ch đến nh{ chơi v{ hiếm
khi cho phép mẹ tôi được đi dự tiệc tùng bên ngoài. Vào một ngày lễ Halloween, khi bà
Emma bắt gặp mẹ tôi tham dự trò vòi quà với lũ bạn cùng trường, b{ đ~ phạt mẹ tôi phải ở
trong phòng riêng cả một năm, chỉ trừ những giờ lên lớp học. Bà cấm mẹ tôi không được ăn
tại bàn trong bếp hoặc la c{ trong s}n trước nhà. Hình phạt độc ác này kéo dài trong nhiều
tháng cho tới khi chị của b{ Emma l{ Belle Andreson đến thăm v{ bắt phải chấm d
Mẹ tôi tìm ra vài niềm khuây khỏa ở bên ngo{i căn nh{ nghiệt ng~ đó. Mẹ thích chạy xuyên
qua cánh rừng cam trải dài nhiều dặm trong thung lũng San Gabriel, đắm mình trong mùi
hương của tr|i c}y đang chín dưới ánh mặt trời. Vào buổi tối, mẹ trốn vào sách vở. Bà là
một học trò xuất sắc được c|c gi|o sư khuyến khích đọc và viết thêm.
Lúc lên mười bốn tuổi, mẹ tôi không còn chịu đựng được cuộc sống trong nhà bà nội của
mình nữa. Mẹ tôi tìm được việc giữ trẻ: chăm sóc hai đứa nhỏ để đổi lấy một căn phòng ở,
ăn uống v{ ba đô la một tuần. Bà không còn chút thời gian để theo đuổi hoạt động điền kinh
và kịch nghệ ngoại khóa m{ b{ yêu thích, cũng chẳng có tiền để sắm quần áo. Mẹ phải giặt
áo mỗi ng{y để mặc với cái váy duy nhất. Trong mùa lạnh giá, chiếc |o len cũng l{ chiếc duy
nhất. Nhưng đầy là lần đầu tiên mẹ tôi được sống trong một ngôi nhà mà ở đó, người cha và
người mẹ bày tỏ tình thương yêu, sự quan t}m v{ chăm sóc đối với những đứa con của
mình, những điều giản dị m{ trước đó b{ chưa bao giờ chứng kiến. Mẹ tôi thường kể lại
rằng nếu không có thời gian sống cùng một gia đình tốt đẹp như thế, có lẽ mẹ chẳng bao giờ
biết được c|ch chăm sóc cho gia đình v{ con c|i của mình sau này.
Sau khi tốt nghiệp trung học, mẹ tôi dự tính v{o đại học ở California. Nhưng lần đầu tiên sau
10 năm b{ ngoại tôi, Della, đ~ liên lạc và muốn mẹ tôi chuyển về sống chung với bà ở
Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 19


Chicago. Bà ngoại vừa lập gia đình mới và hứa là sẽ lo cho mẹ ăn học tại đó. Nhưng khi đến
Chicago, mẹ nhận ra rằng Della chỉ muốn mẹ l{m người quản gia chứ chẳng giúp đỡ gì việc
học hành cả. Qu| đau khổ, mẹ tôi chuyển vào ở trong một căn hộ nhỏ và tìm một công việc
văn phòng với mức lương mười ba đô la cho một tuần làm việc năm ng{y rưỡi. Khi tôi hỏi
tại sao mẹ lại quay về Chicago, mẹ đ|p: "Vì mẹ quá hy vọng nhận được tình thương yêu của
bà ngoại con. Niềm hy vọng ấy nhiều đến nỗi mẹ phải nắm lấy cơ hội để tìm ra điều đó. V{
khi không có được điều ao ước đó, mẹ không còn biết phải đi đ}u nữa".
Ông ngoại tôi mất năm 1947, vì vậy tôi chẳng bao giờ được gặp ông. Nhưng tôi biết bà ngoại
mình, Della, một người đ{n b{ yếu đuối và bê tha, luôn luôn dán mắt vào những bộ phim
truyền hình nhiều tập và xa lánh hiện thực. Lúc tôi lên mười, trong một lần bà đến trông
nom mấy chị em tôi, tôi bị cánh cổng có d}y xích đập vào mắt khi đang chơi ở s}n trường.
Tôi chạy về nh{ c|ch đó ba khu phố, vừa khóc vừa ôm đầu với m|u me đầy mặt. Bà trông
thấy tôi và ngất xỉu ngay. Tôi phải nhờ người h{ng xóm giúp băng bó vết thương. Khi tỉnh
lại, bà phàn nàn rằng tôi đ~ l{m b{ khiếp vía - và bà có thể bị thương nếu lỡ té nhào xuống
đất lúc ngất đi ấy. Tôi phải chờ tới lúc mẹ về để được đưa đi bệnh viện khâu lại vết thương.
Trong những dịp hiếm hoi khi cho phép người kh|c đi v{o thế giới nhỏ bé của mình, bà có
vẻ rất vui. B{ thích ca h|t v{ chơi b{i. Khi chúng tôi đến thăm b{ ở Chicago, b{ thường dẫn
chúng tôi đến Kiddieland - Khu vườn tuổi thơ - hoặc rạp chiếu phim gần đó. Khi mất năm
1960, bà vẫn là một người phụ nữ bất hạnh và bí ẩn. Nhưng chính b{ đ~ đưa mẹ tôi đến
Chicago, v{ đó l{ nơi mẹ đ~ gặp cha tôi, Hugh Rodham.
Bố tôi sinh quán ở Scranton, Pennsylvania, là con giữa của ông bà nội tôi - Hugh Rodham, Si.
và Hannah Jones. Diện mạo như những người thợ mỏ than tóc đen xứ Wales của ông là từ
bên ngoại. Giống tính bà nội tôi, bố l{ người ương ngạnh và cộc cằn, nhưng khi ông cười thì
}m thanh như ph|t ra từ bên trong và làm rung cả người. Tôi thừa hưởng giọng cười này
của bố, cũng hay cười vang ha hả làm mọi người trong nhà hàng phải quay đầu nhìn và làm
mấy con mèo phát hoảng, chạy trốn khỏi phòng.

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 20


Scranton vào thời trẻ của bố tôi là một thành phố công nghiệp thô kệch với những nhà
xưởng bằng gạch, xí nghiệp dệt, xưởng xe lửa, mỏ than, và những căn nh{ gỗ. Những người
thuộc hai dòng họ Rodham và Jones là những người lao động cần cù v{ l{ tín đồ nghiêm túc
của Hội Thánh.
Ông nội tôi, Hugh Si., l{ người thứ s|u trong gia đình có mười một con. Ông đi l{m cho Công
ty Scranton Lace từ khi còn nhỏ v{ năm thập niên sau đó nghỉ hưu với chức vụ quản đốc.
Ông là một người mềm mỏng, nhẹ nh{ng, kh| tương phản với bà vợ dữ dằn, Hannah Jones
Rodham, người khăng khăng phải giữ đầy đủ tên gồm ba chữ của mình. Hannah thu tiền
thuê c|c căn nh{ do mình l{m chủ v{ điều khiển gia đình cũng như bất cứ ai lọt vào tầm tay
của bà. Bố tôi tôn sùng b{ v{ thường kể cho chị em chúng tôi nghe câu chuyện b{ đ~ cứu
thoát bàn chân của ông ra sao.
Vào khoảng năm 1920, bố tôi và một người bạn đi nhờ sau thùng xe của một chiếc xe chở
nước đ| có ngựa kéo. Trong lúc mấy con ngựa đang gắng sức leo dốc, một chiếc xe tải có
động cơ đ}m thẳng vào phía sau chiếc xe kéo và nghiến nát hai chân của bố tôi. Ông được
chở ngay vào bệnh viện gần nhất v{ c|c b|c sĩ đ~ cho rằng hai chân ông không thể nào cứu
chữa được - họ đ~ chuẩn bị phẫu thuật cắt bỏ cả hai. Khi Hannah đ}m bổ đến bệnh viện và
biết được dự tính của c|c b|c sĩ, b{ cố thủ trong phòng mổ và nói rằng không một ai có thể
chạm đến đôi ch}n con b{ trừ phi muốn cứu chúng. Bà yêu cầu phải gọi ngay người em
chồng của mình, bác sĩ Thomas Rodham, đang l{m việc tại một bệnh viện kh|c đến ngay lập
tức. B|c sĩ Rodham xem xét ch}n của bố tôi và tuyên bố rằng: "Không ai được cắt bỏ đôi
chân của đứa bé này". Bố tôi trước đó đ~ ngất đi vì đau, khi tỉnh lại thấy mẹ mình đang đứng
canh giữ, đo|n chắc với ông rằng đôi ch}n của ông đ~ được cứu chữa và hứa hẹn sẽ đ|nh
cho ông một trận ra trò khi ông được về nh{. Đó l{ c}u chuyện gia đình m{ chúng tôi vẫn
nghe đi nghe lại, một bài học khi đương đầu với quyền lực và không bao giờ bỏ cuộc.
Ấn tượng của b{ Hannah đối với tôi là một người phụ nữ quyết đo|n với năng lực và sự
thông minh không biết dùng v{o đ}u, vì thế b{ đ~ can thiệp vào chuyện của bất cứ ai. Người
con trai lớn, bác Willard của tôi, là kỹ sư tại thành phố Scranton, nhưng ông chẳng bao giờ

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 21


đi đ}u khỏi nơi ấy m{ cũng chẳng lập gia đình. Ông mất chẳng bao lâu sau khi ông nội tôi
chết v{o năm 1965. Người con út, chú Russell, l{ đứa con được b{ yêu thương nhất. Chú học
v{ chơi điền kinh rất giỏi, tốt nghiệp y khoa, phục vụ qu}n đội, cưới vợ, có được một con
gái, rồi trở lại Scranton hành nghề b|c sĩ. V{o đầu năm 1948, chú bị suy nhược thần kinh.
Ông bà nội gọi bố tôi về để giúp đỡ chú Russell. Bố tôi vừa về tới đ~ thấy chú đang tìm c|ch
quyên sinh. Bố tôi phát hiện chú đang treo cổ trên gác mái và kịp cắt d}y đưa chú xuống.
Ông bèn đưa chú về Chicago sống với gia đình tôi.
Lúc chú Russell đến nhà tôi ở thì tôi chỉ mới tám hay chín tháng tuổi. Chú ấy ngủ trên chiếc
đi văng đặt ở phòng kh|ch trong căn hộ chỉ có một phòng ngủ của chúng tôi trong khi chờ
được chữa trị tâm lý tại bệnh viện dành cho cựu chiến binh. Chú Russell l{ người đẹp trai
với m|i tóc v{ng hoe v{ nước da s|ng hơn bố tôi. Một ngày nọ, lúc được hai tuổi, tôi uống
phải một chai Coca đựng đấy dầu thông do một người công nhân vô ý để không đúng chỗ.
Chú Russell lậpức làm tôi nôn ra hết v{ đưa đi cấp cứu. Chú bỏ ngành y chẳng bao lâu sau
đó v{ thường nói đùa rằng tôi là bệnh nhân cuối cùng của chú. Chú sống trong khu Chicago
v{ l{ kh|ch thường xuyên của chúng tôi. Chú Russell mất năm 1962 trong một trận hỏa
hoạn do tàn thuốc g}y ra. Tôi thương bố tôi vô cùng, trong bao nhiêu năm, người đ~ cố giữ
cho Russell được sống. Thuốc an thần hiện đại có lẽ đ~ giúp được chú v{ tôi ước rằng ngày
xưa phải chi có thuốc này. Bố muốn báo trực tiếp với ông nội tôi về cái chết của chú Russell
và chờ cho tới lúc ông đến thăm. Cuối cùng, ông nội tôi cũng được nghe về cái chết của chú
Russell, ông đ~ ngồi khóc ngay tại b{n ăn trong bếp. Ông tôi đ~ qu| đau khổ và mất ba năm
sau đó.
Dù bố tôi đạt được thành công về tài chính vào cuối đời, ông bà nội và ngay cả bố tôi đều
cho rằng, bản th}n ông cũng không ho{n to{n ngoan ngo~n hay đ|ng tin cậy như ông anh,
Willard, cũng chẳng thông minh và giỏi giang như đứa em, Russell. Bố tôi luôn gây ra rắc
rối, lúc thì lén lái chiếc xe mới tinh của h{ng xóm đi chơi, khi thì trượt ván có bánh xe trong
hành lang của nhà thờ Hội Giám lý Court Street tại một lễ cầu nguyện buổi chiều. Khi tốt
nghiệp trường Trung học Central năm 1931, bố tôi dự tính vào làm việc trong xưởng sản
xuất ren với ông nội tôi. Nhưng người bạn thân nhất của ông lại vừa được PennState tuyển
Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 22


v{o chơi cho đội bóng nh{ trường. Người bạn đó bảo huấn luyện viên rằng sẽ không chịu
tham gia nếu không có người đồng đội của mình cùng chơi. Vì bố tôi là một vận động viên to
khỏe nên huấn luyện viên đồng ý, và thế là bố tôi v{o đại học công của tiểu bang để chơi cho
đội bóng Nittany Lions. Ông còn chơi cả quyền Anh và tham gia hội sinh viên Delta Upsilon.
Tại đó, như tôi được nghe kể lại, bố tôi trở thành một chuyên gia nấu rượu gin trong bồn
tắm. Ông tốt nghiệp năm 1935 v{ quay về Scranton với tấm bằng vật lý v{o đúng cao tr{o
của thời kỳ suy thoái.
Chẳng một lời b|o trước cho bố mẹ, ông một mình nhảy lên t{u h{ng đi về Chicago tìm việc,
trở thành một người bán vải màn quanh vùng Midwest. Khi bố tôi quay lại để báo tin và thu
xếp hành lý, bà tôi nổi khùng lên và cấm ông không được đi đ}u cả. Nhưng rồi ông bà nội tôi
cũng nhận thấy rằng công việc lúc này . rất khó tìm trong khi gia đình cũng đang cần tiền để
lo cho chú Russell theo học y khoa. Thế là bố tôi chuyển đến Chicago. Suốt cả tuần, bố tôi
chạy quanh b|n h{ng trên vùng thượng Midwest, từ Des Moines tới Duluth, rồi lái xe về
Scranton vào cuối tuần để đưa hết số tiền kiếm được cho mẹ mình. Dù bố tôi nói rằng ông
chuyển đến Chicago là vì lý do kinh tế, tôi vẫn tin đó l{ vì ông biết mình phải tách ra khỏi bà
nội tôi nếu ông muốn sống một cuộc sống cho riêng mình.
Lúc đó, mẹ tôi vừa nộp đơn v{o ch}n thư ký đ|nh m|y cho một công ty dệt và bắt gặp ánh
mắt của chàng bán hàng lãng tử Hugh Rodham. Mẹ bị hấp dẫn bởi nghị lực, sự tự tin và tính
h{i hước trong tính cách của bố.
Sau một thời gian dài tìm hiểu, bố mẹ tôi kết hôn v{o đầu năm 1942, chỉ một thời gian ngắn
sau khi Nhật Bản tấn công Trân Châu Cảng. Họ chuyển đến một căn hộ nhỏ trong khu
Lincoln Park của thành phố Chicago, gần hồ Michigan. Bố tôi đăng ký tham gia một chương
trình đặc biệt của hải quân Gene Tunney - tên của một nh{ vô địch quyền Anh hạng nặng v{ được ph}n công đến căn cứ hải quân Great Lakes, cách Chicago một giờ xe chạy về phía
bắc. Với cương vi sĩ quan cấp thấp, bố tôi đảm nhiệm huấn luyện cho hàng ngàn thủy thủ trẻ
trước khi đưa họ ra khơi, m{ phần lớn được tung vào tham chiến ở khu vực Thái Bình
Dương. Bố tôi kể lại rằng ông đ~ buồn vô cùng khi tháp tùng những tân binh trên bờ biển

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 23


phía t}y, đưa họ lên tàu và biết rằng nhiều người trong số đ sống sót để trở về. Sau khi ông
mất, tôi đ~ nhận được thư của nhiều người từng phục vụ dưới quyền ông. Họ thường gửi
theo tấm hình chụp một lớp huấn luyện thủy thủ n{o đó, người bố đầy tự hào của tôi luôn
đứng phía trước hoặc ngay trung tâm tấm ảnh. Tôi thích nhất tấm ảnh ông mặc quân phục
v{ cười rạng rỡ. Trong mắt tôi, ông trông đẹp trai như một tài tử điện ảnh thập niên 1940.
Bố tôi vẫn giữ quan hệ gắn bó với gia đình mình ở Scranton và chở từng đứa con từ Chicago
về Scranton để làm lễ rửa tội tại nhà thờ Hội Gi|m lý Court Street, nơi ông đ~ dự thánh lễ
thời niên thiếu. Bà nội tôi mất khi tôi tròn năm tuổi. Bà hầu như đ~ lòa khi tôi biết được bà.
Nhưng tôi vẫn nhớ việc bà cố mặc cho tôi chiếc áo và bện tóc cho tôi mỗi sáng. Tôi gần gũi
với ông nội hơn, người về hưu khi tôi mới được sinh ra - v{ được thưởng một chiếc đồng hồ
v{ng sau năm mươi năm lao động tại nhà máy. Ông nội tôi là một người tốt bụng v{ đúng
mực, luôn tự h{o đeo chiếc đồng hồ v{ng đó trên sợi dây chuyền và diện bộ com-lê với dây
nịt treo tề chỉnh. Khi về thăm chúng tôi ở Chicago, ông thường cởi bộ com-lê đó ra v{ xắn
tay áo lên giúp mẹ tôi làm việc nhà.
Bố tôi luôn nghiêm khắc với con c|i, nhưng ông cứng rắn với mấy đứa con trai nhiều hơn
đối với tôi. Ông nội tôi thường phải can thiệp v{ điều đó khiến chúng tôi càng quý trọng ông
hơn. Mấy chị em tôi thường dành nhiều thời gian ở trong căn nh{ của ông trên đại lộ
Diamond tại Scranton. Vào mỗi dịp hè, chúng tôi dành trọn th|ng T|m đến ở căn nh{ vùng
quê của ông được dựng lên từ năm 1921, c|ch khoảng hai mươi dặm về phía tây bắc của
Scranton, trong dãy núi Pocono nhìn ra hồ Winola.
Căn nh{ nhỏ ở vùng quê không có lò sưởi từ cái bếp lò bằng thép đúc trong nhà bếp, không
có nhà tắm bên trong, cũng chẳng có vòi hoa sen. Chúng tôi tắm bằng c|ch bơi lội trong hồ
hoặc đứng dưới m|i hiên để được dội một thùng nước xuống đầu. Mái hiên rộng r~i trước
nhà là chỗ chơi ưa thích của chúng tôi v{ cũng l{ chỗ ông tôi chơi b{i với chị em chúng tôi.
Ông dạy tôi chơi b{i pinooc, m{ theo ông l{ một loại bài thú vị nhất thế giới. Ông đọc truyện
và kể cho chúng tôi nghe truyền thuyết về cái hồ mà ông cho rằng nó được đặt theo tên một

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 24


n{ng công chúa người da đỏ, Winola, người đ~ tự trầm khi bố n{ng không cho phép cưới
một chiến binh đẹp trai của bộ lạc láng giềng.
Căn nh{ đó vẫn thuộc về gia đình chúng tôi v{ trở th{nh nơi nghỉ hè truyền thống. Bill và tôi
đ~ dẫn Chelsea đến hồ Winola . lần đầu khi nó chưa tròn hai tuổi. Các em trai tôi luôn đến
nghỉ hè ở đấy. Thật may l{ căn nh{ đ~ được sửa chữa vài chỗ trong mấy năm qua, có gắn
thêm vòi tắm hoa sen.
Vào thập niên năm mươi, rất ít người xây nhà ở cạnh con đường xa lộ hai làn xe chạy ngang
phía trước như căn nh{ vùng quê của chúng tôi. Trong cánh rừng trên núi phía sau nhà, gấu
và mèo rừng thường xuất hiện. Bọn trẻ con chúng tôi thích khám phá các vùng thôn quê lân
cận, đi d~ ngoại và chạy xe trên con đường phía sau nh{, c}u c| v{ bơi thuyền trên dòng
sông Susquehanna. Bố tôi dạy tôi bắn súng ở sân sau. Chúng tôi tập nhắm bắn vào mấy cái
lon hoặc tảng đ|. Nhưng trung t}m của mọi hoạt động vẫn là khu vực từ hồ Winola trải dài
theo con đường mòn xuống đến tiệm Foster. Tôi có mấy người bạn trong dịp hè. Họ dẫn tôi
đi trượt nước hoặc đi xem phim được chiếu trên màn ảnh bằng tấm vải lớn ngoài trời cạnh
bờ hồ. Dọc đường đi, tôi gặp v{i người m{ tôi không nghĩ rằng có thể gặp được ở Park
Ridge, như một gia đình m{ bố tôi gọi là "những người trên núi", họ chẳng cần dùng đến
điện hay ô tô gì cả. Một thằng nhóc trạc tuổi tôi trong gia đình đóôm xuất hiện trên lưng
ngựa trước nhà và hỏi tôi có muốn cưỡi ngựa đi dạo không.
Khi tôi lên mười hoặc mười một gì đó, tôi đ~ chơi b{i pinooc với người lớn - ông nội, bố tôi,
Willard v{ đủ loại người khác, gồm cả một người có tính c|ch đ|ng nhớ được gọi là "Lão
Pete" và Hank, một kẻ thua bài nổi tiếng xấu tính. Pete sống ở cuối con đường đất và tới
chơi b{i mỗi ng{y, lúc n{o cũng chửi rủa và giậm chân khi bắt đầu thua. Hank chỉ đến chơi
khi có mặt bố tôi. Ông ta khập khểnh bước lên mấy bậc thềm ở hành lang với cây gậy trong
tay và hét lên: "Thằng nhóc tóc đen có ở nhà không? Tao muốn chơi b{i đ}y". Ông ta biết bố
tôi từ hồi bố tôi mới sinh ra v{ đ~ dạy bố tôi câu cá. Ông ấy chẳng bao giờ thích thua và
thỉnh thoảng lại rời khỏi bàn, nhất là khi thua một ván bài tẻ nhạt.

Cộng đồng chia sẻ sách hay: http://www.downloadsach.com

Page 25


Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×