Tải bản đầy đủ

Nghị luận về những tấm gương vượt khó

Ai sinh ra trên đời cũng muốn mình được may mắn sống hạnh phúc và khoẻ
mạnh trong một máy ấm gia đình. Song ta nào có thể chọn cho mình 1 cách
sống hoàn hảo . Thế nên ngay trên vùng đất hình chữ S vẫn có những con
người không may mắn khi chào đời . Tạo hóa đã thật bất công với họ , trong
số ấy đã không ít người chấp nhận số phận, thở ngắn than dài ngậm ngùi sống
cho qua ngày tháng .Song , vẫn có rất nhiều người trong số họ đã không chấp
nhập điều đó .Bằng lòng tin và nghị lực, họ đã dũng cảm và bền bỉ vượt lên
sự an bài của số phận , nhìn đời bằng 1 màu hồng vì họ “ tàn “ nhưng không
“phế”.
Sự thua thiệt vốn rất dễ dẫn đến con ngươi mặc cảm tự ti . Từ đó ,họ mất đi
ham muốn , ước mơ , hoài bão . Con người sống lay lắt , trông chờ vào lòng
thương hại của người khác . Không, đó không phải là sống mà chỉ là tồn tại .
Nhưng những tấm gương ấy đã không nằm trong số đó . Tạo hóa đã không
công bằng với họ nhưng không có nghĩa lả lấy tất cả của họ . Họ vẫn còn một
trái tim , một khối óc . Họ vẫn có thể sống đàng hoàng , tự tin như bao nhiêu
người khác nếu họ biết vươn lên , chiến thắng số phận . Vâng , chính tình yêu
và niềm tin vào cuộc đời đã tiếp thêm ý chí và nghị lực . Để rồi chính sức
mạnh ấy đã không phụ lòng những ngưởi thua thiệt . Hạnh phúc đã mỉm cười
với họ . Dẫu hạnh phúc có đến muộn hơn , chật vật hơn nhưng dư vị của nó
vẫn không vì vậy mà kém ngọt ngào hơn người khác.
Tiêu biểu nhất là Nguễn Ngọc Kí ,dù liệt cả hai tay vẫn kiên trì tìm cách viết

bằng chân. Từ chỗ viết được đến viết đẹp là cả một quá trình . Không dừng
lại ở đó , anh còn quyết tâm thực hiện giấc mơ đại học . Và giấc mơ ấy đã trở
thành hiện thực để hôm nay, anh đã trở thành thầy giáo Nguyễn Ngọc Kí trên
giảng đường sư phạm . Ngoài ra còn Hoa Xuân Tứ lúc còn bé bị máy ép mía
cướp mất đôi tay ,nhưng nuôi ước mơ tới trường, ở nhà dùng ngón chân của
mình kẹp lấy que tre tập vẽ trên nền đất. Qua bao ngày khổ luyện ,Tứ đã viết
được bằng chân và viết chữ rất đẹp. Ông bảo bố mẹ đưa đến trường xin nhập
học nhưng thầy giáo đã lắc đầu không nhận. Không nản chí, Tứ hằng ngày
vẫn đều đặn mang vở đứng ngoài hiên của lớp nghe thầy giáo giảng bài và học
theo, làm cho thầy giáo phải bái phục và nhận vào lớp học. Ở họ ,cái đáng quý
nhất chính là nghị lực , ý chí vươn lên không ngừng . Họ sống như “ Thép đã
tôi thế đấy” của Lev Tolstoi :“Hãy sống sao cho đến khi nhắm mắt xuôi tay
không phải hối hận về những năm tháng đã sống hoài sống phí”.


Những tấm gương vượt lên số phận , thànnh công trong học tập ấy không chỉ
giúp chúng ta thấm thía giá trị của ý chí và nghị lực mà còn hiểu sâu hơn ý
nghĩa về một cuộc sống có ý nghĩa . Có lẽ hơn ai hết , họ hiểu cuộc sống chỉ
thực sự có ý nghĩa khi ta biết sống có ích , sống đẹp với nó. Sự thua thiệt lúc
này lại trở thành phép thử đối với tình yêu cuộc sống trong mỗi trái tim con
người ấy. Vậy nên họ đã không chịu an bải trưước số phận . Họ đã chứng tỏ
được rằng , cuộc đời cuộc đời vẫn rất cấn đến sựa có mặt của họ trên thế gian
này . Những gì họ đã làm, đang làm và sẽ làm vẫn đang từng ngày , từng
phút . từng giây góp mặt cho đời . Con đừơng dẫn đến thành công không bằng
phẳng bao giờ . Vậy nên , càng phải biết rằng : “ Trên đường dẫn đến thành
công không có vết chân của kẻ lười biếng “ . Trên vạn dặm , hãy biết chọn một
dặm đường và đi cho đến . Để một lúc nào đó quay lại nhìn lại . ta hiểu rằng ,
cuộc đời này đã có gương mặt của ta .
Sự đóng góp của họ thật đáng để chúng ta soi ngắm lại chính mình . Thật
đáng buồn thay khi trong chúng ta , những học sinh , sinh viên đuợc tạo hóa
ban tặng , ưu ái nhiều điều , vậy mà , một số họ lại chỉ biết ăn chơi ,hưởng
thụ ; xem nhẹ việc học tập , trau dồi đạo đức , nhân cách làm người , họ lao
vào các chôu tò ra rất tự hào khi thấy mình sành điệu . Được khuyên nhủ ,
nhắc nhở , họ lại cuời nhạo vào những tấm gương cao đẹp ấy và buông ra
những lời bất nhẫn . Thật đáng chê trách !
Ở đời chẳng ai muốn những người xung quanh ta đau khổ và cũng chẳng
muốn ta đau khổ. Tuy nhiên khi lâm vào tình cảnh khó khăn thi phải biết
chấp nhận và chống lại số phận. Một xã hội tốt đẹp thì cần những người công
dân tốt đẹp. Để làm được điều đó, mỗi chúng ta hãy sống nhiệt tình và trọn
vẹn với hiện tai . Dẫu những ngày ta đang sống còn gian khổ , khó khăn đến

mức nào thì cũng hãy vững tin mà sống . Bạn hãy tự đi trên đôi bàn chân của
chính mình , chắc chắn bạn sẽ tới cái đích mà bạn muốn.



Tài liệu bạn tìm kiếm đã sẵn sàng tải về

Tải bản đầy đủ ngay

×